Chương 20: (Vô Đề)

Gái quê? Được thôi, cô là gái quê đấy, ở quê thì có gì không tốt nào? Cha mẹ cô thuần hậu biết bao, là con em nông dân, cô tự hào, cô kiêu hãnh!

Cơm Nắm nghe thấy giọng nói này là mặt mày sa sầm ngay, bĩu môi nói: "Mẹ ơi, là bà dì họ xấu xa, mẹ của dì nhỏ xấu xa đấy ạ, cũng độc ác y như dì ta luôn."

Hồi mẹ còn đi làm, Cơm Nắm từng thấy dì nhỏ lén ném lương thực trong nhà ra ngoài, bà dì họ này ở ngoài đón lấy. Cậu nhặt đá nhỏ ném bà ta thì bị dì nhỏ nhốt vào phòng tắm. Đến lúc mẹ đi làm về, dì ta lại mách mẹ là cậu lấy đá ném người qua đường. Cậu rõ ràng không ném người qua đường, cậu ném kẻ trộm đồ xấu xa cơ mà!

Cơm Nắm càng nghĩ càng tức. Cậu không muốn đem mẹ đẻ và mẹ kế ra so sánh, nhưng vẫn không kìm được mà nghĩ: Nếu đổi lại là mẹ Tiếu Tiếu, mẹ nhất định sẽ không chỉ nghe lời dì nhỏ như mẹ đẻ, mẹ sẽ cúi xuống nghe cậu nói hết, rồi mới bảo cậu làm thế là đúng hay sai, có "giỏi lắm" hay không.

Cơm Nắm không thấy mình thích mẹ Tiếu Tiếu hơn là có lỗi với mẹ đẻ, vì cậu luôn tin rằng mẹ Tiếu Tiếu là tiên nữ nhỏ do mẹ đẻ từ trên trời phái xuống để bảo vệ cậu, mẹ đẻ chắc chắn sẽ không trách cậu đâu.

Phim ảnh và truyện thời đại đúng là không lừa Tô Tiếu Tiếu, "cực phẩm" chỉ có thể đến muộn chứ không bao giờ vắng mặt. Nhà họ Tô không có cực phẩm không có nghĩa là nhà khác không có. Cô mới chân ướt chân ráo đến khu gia đình, mặt mũi còn chưa kịp làm quen hết đã đụng ngay cặp mẹ con cực phẩm này.

Tô Tiếu Tiếu nắm chặt tay Cơm Nắm, cậu nhóc liền ngồi thụp xuống lén nhặt một viên đá nhỏ.

"Tôi là vợ của Hàn Thành, bà lão này, bà có chuyện gì không?"

Mẹ của Dương Đào nhếch mép, lỗ mũi hếch lên trời hừ một tiếng, nhìn Tô Tiếu Tiếu đầy vẻ khinh miệt: "Tay chân khẳng khiu như cọng giá thế này, Hàn Thành không lẽ mù mắt rồi sao? Có biết tôi là ai không?"

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu, mỉm cười hỏi vặn lại: "Tại sao tôi phải biết bà là ai cơ chứ? Không có việc gì thì chúng tôi đi đây."

Nói xong, cô dắt Cơm Nắm định bỏ đi.

Mẹ Dương Đào bước lên chặn đường: "Cái đồ con gái nhà quê này có biết lễ phép là gì không hả? Hàn Thành gặp tôi còn phải gọi một tiếng dì đấy! Cô với Hàn Thành chắc chưa đăng ký kết hôn đâu nhỉ? Tôi khuyên cô nên từ đâu đến thì cút về đấy đi, hạng gái quê mà cũng đòi trèo cao, về nhà múc chậu nước mà soi lại mặt mình đi!"

Ai mà chẳng biết Hàn Thành là miếng mồi ngon? Có xếp hàng thì cũng chẳng đến lượt một đứa con gái quê nơi khác như cô.

Tô Tiếu Tiếu chớp mắt: "Tôi rất lễ phép mà. Ở quê chúng tôi, chỉ có những con chó nghe không hiểu tiếng người chặn đường mới gọi là không lễ phép thôi. Sáng nay trước khi ra cửa tôi đã soi gương rồi, tôi thấy mình trông cũng xinh xắn lắm mà. Hay là gu thẩm mỹ ở đây khác với dưới quê chúng tôi? Phải trông như bà thì mới gọi là đẹp à?"

Tô Tiếu Tiếu dịu dàng nhỏ nhẹ, gương mặt hiền lành, giọng điệu chân thành hết mức có thể. Cô vừa dứt lời, đám đông hóng hớt xung quanh đã cười rộ lên.

Một cô vợ trẻ kiều diễm đi so sắc đẹp với một bà già nhăn nheo, vợ Đoàn trưởng Hàn thâm thúy quá đi mất! Nhưng mà nghe thật hả dạ.

Quan trọng là giọng điệu của người ta vừa ôn tồn vừa chân thành, nghe kiểu gì cũng không giống đang chửi người, nhưng thực chất lại chửi bà già kia một vố nhớ đời.

Nhân phẩm của mẹ con Dương Đào vốn chẳng ra gì. Mẹ Dương Đào nổi tiếng tham bát bỏ mâm, ngang ngược lý sự cùn, không ít lần bắt nạt người khác. Mọi người thấy bà ta là muốn đi đường vòng, giờ thấy bà ta bẽ mặt, sao có thể không vui cho được?

Mẹ Dương Đào dù không học hành gì cũng nghe ra Tô Tiếu Tiếu đang chửi mình. Trình độ văn hóa bà ta không cao, cãi không lại Tô Tiếu Tiếu, nhưng bà ta giỏi ăn vạ.

"Ối dồi ôi mọi người phân xử giùm tôi với! Tôi tốt bụng chào hỏi mà cô ta mắng bà già này là chó, còn chê tôi xấu xí. Hàn Thành sao lại đưa cái loại gái quê vô giáo dục này về cơ chứ? Tôi phải đi tìm lãnh đạo của Hàn Thành để phân xử, bảo họ tuyệt đối không được đồng ý cho hạng gái quê này gả vào quân khu mình!"

Tô Tiếu Tiếu: "..." Thế thì bà đúng là "tốt bụng" quá cơ. Nói đi nói lại, thực chất chỉ là không muốn cô gả cho Hàn Thành mà thôi.

"Tôi chỉ đang nghi ngờ gu thẩm mỹ của mình, hỏi cho rõ xem người trông như bà có phải là đẹp không thôi, bà cũng không cần tự nhận mình là con chó chặn đường của làng chúng tôi chứ? Chó chặn đường làng tôi cũng không trông như bà đâu. Đúng rồi, bà mau đi hỏi lãnh đạo Hàn Thành xem có đồng ý hôn sự của chúng tôi không đi, nếu thực sự không đồng ý thì tôi về quê cho rảnh nợ."

"Không được!" Cơm Nắm bỗng hét lớn, mặt mếu máo trực tiếp ném viên đá nhỏ trong tay vào người mẹ Dương Đào: "Cái bà già xấu xa kia mau cút đi! Không cho phép bà đuổi mẹ cháu đi!"

Tô Tiếu Tiếu giật thót mình. Ngoại trừ ngày đầu gặp mặt cảm xúc Cơm Nắm hơi kích động ra thì cậu nhóc vẫn luôn rất ngoan.

Tô Tiếu Tiếu vội đặt Tiểu Đậu Bxuống, ngồi xổm trên đất ôm lấy Cơm Nắm, ghé sát tai cậu nói khẽ: "Cơm Nắm dùng cái đầu thông minh nghĩ mà xem, mẹ chỉ đang lừa bà già đó thôi. Cơm Nắm nhà mình ngoan thế này sao mẹ nỡ đi được? Nhưng chúng ta là người văn minh, dùng miệng chứ không dùng tay, động thủ là mình đuối lý đấy con biết không? Nhưng chúng ta có thể dọa bà dì họ một chút, lát nữa mẹ có nói gì với bà ấy thì con nghe xong không được tin là thật đâu nhé."

Cơm Nắm nửa hiểu nửa không gật đầu, ấm ức lấy mu bàn tay quệt nước mắt, trợn mắt giận dữ nhìn bà già.

Mẹ Dương Đào bị ánh mắt hung dữ của cậu nhóc làm cho giật mình, nhìn kỹ hồi lâu mới nhận ra đó là Cơm Nắm, lập tức "máu nghề nghiệp" nổi lên, ngồi bệt xuống đất ăn vạ: "Ối giời ơi, đánh người rồi, đánh người rồi! Mọi người phân xử đi, đứa trẻ hư hưu do mẹ kế nuôi đánh người đây này!"

Thực ra Cơm Nắm chẳng dùng sức mấy, chỉ là tùy tay ném một viên đá nhỏ xíu vào người bà ta thôi. Ở đây người qua kẻ lại đông đúc, Tô Tiếu Tiếu không muốn phí lời với loại hề nhảy nhót này, nhưng nếu không giải quyết dứt điểm thì trấn này bé tí, lần sau gặp lại bà ta lại diễn trò này thì phiền phức lắm.

Tô Tiếu Tiếu dứt khoát học bà ta ngồi xếp bằng xuống đất, một tay xoa đầu Cơm Nắm, một tay chống cằm, vẻ mặt đầy khó xử nói với bà ta:

"Thế này mà gọi là đánh người sao? Biết làm thế nào giờ, Cơm Nắm nhà chúng tôi chính là yêu quý người mẹ kế này như vậy đấy. Lần này nó ném đá nhỏ vào bà, lớn thêm tí nữa khéo nó ném dao cũng nên, lớn thêm chút nữa lén lấy súng của ba nó cũng không chừng đâu. Tôi khuyên bà tốt nhất nên cẩn thận lời ăn tiếng nói, bà biết đấy, tôi là mẹ kế, chẳng dễ gì mà quản giáo con riêng của người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!