Chương 11: (Vô Đề)

Tô Tiếu Tiếu kiếp trước sinh ra ở một thành phố lớn những năm 90, vì gia cảnh sung túc nên bạn bè, đồng học xung quanh cô cũng đều khá giả.

Lên đại học cô mới gặp không ít bạn học từ nông thôn ra, nhưng lúc đó cách biệt thành thị

- nông thôn đã không còn quá lớn, thậm chí có nơi điều kiện sống ở nông thôn còn tốt hơn cả thành phố.

Vì vậy, ấn tượng của cô về trẻ em nông thôn chủ yếu đến từ các nền tảng video ngắn. Đôi khi lướt trúng những đoạn phim về trẻ em bị bỏ lại quê nhà, cô cũng thấy xót xa, nhưng cô thích xem mấy nhóc tì "nhân loại ấu tể" trắng trẻo béo mầm hơn. Có khi cô thức cả đêm xem hàng trăm video một đứa trẻ ăn cơm mà vẫn thấy chưa chán.

Ấn tượng chân thực nhất về nông thôn chính là lũ trẻ ở thôn Tô Gia, mấy tháng không thấy miếng thịt là chuyện thường, nhưng khoai tây, khoai lang, sắn... những loại ngũ cốc thô này vẫn đủ no. Hàng ngày chạy ra ngoài phơi nắng, da dẻ không trắng, tuy không bụ bẫm như mấy bé trên mạng nhưng vẫn rất kháu khỉnh và lanh lợi như Đại Bảo, Tiểu Bảo.

Thế nhưng, hai đứa con của Hàn Thành quần áo không chỉ vá chằng vá đụp, mà còn bẩn thỉu như vừa lăn lộn từ đống rác ra.

Đứa nhỏ Hàn Thành đang bế trên tay trông héo rũ như một cây cải chíp — không, cải chíp còn có màu trắng, còn đứa trẻ này thì mặt mũi đầy nước mũi, chẳng biết dính phải cái gì mà đen nhẻm bẩn thỉu, gầy đến mức chỉ còn lại hai con mắt to tròn nhưng chẳng chút thần sắc!

Đứa lớn đang được dắt tay cũng chẳng khá hơn là bao, lúc đi lại chân phải hơi khập khiễng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác với thế giới xung quanh. Đây tuyệt đối không phải là ánh mắt mà một đứa trẻ năm tuổi nên có.

Người không biết nhìn vào chắc chắn sẽ tưởng đây là hai đứa bé ăn xin vừa nhặt được ở bãi rác và bị hành hạ dã man. Đây hoàn toàn không phải là "nhân loại ấu tể" trong tưởng tượng của Tô Tiếu Tiếu!

Cô cứ ngỡ trẻ con thành phố ít nhất cũng phải bằng được như Tiểu Bảo chứ?

Tô Tiếu Tiếu bỗng thấy muốn khóc. Dù sao cũng chưa lĩnh chứng, giờ hối hận còn kịp không?

Nhưng nhìn hai đứa nhỏ, cô lại thấy xót xa vô cùng. Thực ra hai đứa trẻ đều có nét giống Hàn Thành, ngũ quan không hề tệ, chỉ là không hiểu sao lại bị nuôi thành ra thế này.

Chẳng trách lúc nãy Triệu Tiên Phong nhắc đến bà sư mẫu với vẻ mặt đầy phẫn nộ. Nhìn hai đứa nhỏ bị nuôi thế này, ai mà chẳng đau lòng, chẳng muốn đấm người cơ chứ?

Triệu Tiên Phong chửi thề một tiếng, mắt như muốn phun ra lửa:

"Hàn Thành, đây là Cơm Nắm và Đậu Bao đấy ư?!" Triệu Tiên Phong không thể tin nổi vào mắt mình.

Mẹ kiếp! Hai đứa con nhà Hàn Thành vốn dĩ vừa xinh vừa đáng yêu, ai ở khu tập thể quân đội mà chẳng muốn bắt trộm về nuôi? Năm ngoái lúc đi chúng vẫn còn khỏe mạnh, sao mới có một năm mà đã biến thành cái dạng quỷ tha ma bắt này?

Gương mặt tuấn tú của Hàn Thành lạnh lùng như băng, dĩ nhiên không trả lời. Cũng không thể trách Triệu Tiên Phong, ngay cả người làm cha như anh cũng suýt chút nữa không nhận ra con trai mình.

Nếu giết người không phạm pháp, anh đã sớm băm vằn xác mụ đàn bà độc ác kia ra rồi.

"Hàn Thành, cậu chưa nói rõ ràng thì không được đi!" Chu Thúy Hoa đuổi theo túm chặt lấy áo Hàn Thành.

Cơm Nắm sợ hãi theo bản năng rúc sâu vào lòng cha.

Tô Tiếu Tiếu thở dài, bước tới đưa tay bế lấy đứa nhỏ trong lòng Hàn Thành. Giờ xấu thì cũng xấu rồi, nhưng nền tảng không tệ, nuôi từ từ chắc chắn sẽ kháu khỉnh lại thôi. Nhưng bẩn thì đúng là bẩn thật, thời tiết này chưa nóng lắm mà người thằng bé đã bốc mùi chua loét.

Đứa nhỏ hơn một tuổi vẫn chưa biết nói, cứ để mặc Tô Tiếu Tiếu bế. Đôi mắt to đờ đẫn, trống rỗng nhìn cô một cái rồi lại rũ mắt xuống, hàng mi dài khẽ run rẩy. Hai bàn tay nhỏ với kẽ móng tay đen sì vì sợ hãi mà đan chặt vào nhau.

Tô Tiếu Tiếu đau lòng xót xa, chẳng màng đến việc thằng bé bẩn thỉu, cô áp đầu nhỏ của nó vào vai mình, nhẹ nhàng v**t v* lưng nó: "Mẹ mới đây, bảo bối đừng sợ."

Tội nghiệp đứa nhỏ, đừng để bị tự kỷ hay trầm cảm gì nhé.

Cơm Nắm bất ngờ vùng khỏi tay Hàn Thành, lao đến đá vào chân Tô Tiếu Tiếu, vừa khóc vừa gào lớn: "Mụ đàn bà xấu xa thả em tôi ra! Em tôi không bán cho mụ đâu! Oa oa oa... Cha ơi, đừng bán em mà, oa oa oa..."

Hàn Thành chưa kịp giới thiệu Tô Tiếu Tiếu với Cơm Nắm — đứa trẻ đã bắt đầu hiểu chuyện, anh vội vàng cúi xuống giữ chặt lấy cậu con trai đang bùng nổ: "Cơm Nắm, bình tĩnh lại! Cô ấy tên là Tô Tiếu Tiếu, là mẹ mới cha tìm cho các con. Cô ấy rất tốt, không phải người xấu đâu."

Cơm Nắm khóc càng thảm thiết hơn: "Oa oa oa, cha ơi con không cần mẹ mới, con muốn về nhà, oa oa oa..."

Hàn Thành vốn là người có khí tiết, lúc ra chiến trường bị quân địch đánh gãy ba cái xương sườn cũng không rên một tiếng, chưa từng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà người đàn ông thép cứng cỏi ấy lúc này mắt lại đỏ hoe.

"Không sao rồi, nam tử hán không khóc. Cha đưa con và em về nhà ngay đây."

Tô Tiếu Tiếu cũng bật khóc theo. Chuyện này là sao cơ chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!