Chương 43: (Vô Đề)

Còn có Hà Dũng và Khang Tú một nhà, Hà Dũng cũng coi như lính dưới trướng anh, từng ở trong tay anh ba năm.

Lục Duật sáng sớm phải đi đến trong đội, Khương Niệm chuẩn bị đi một chuyến đến trạm thực phẩm và trạm rau củ, cô lấy chút tiền và phiếu từ trong hộp sắt, đếm đếm, lấy mười đồng bỏ vào túi, lại bỏ chỗ còn lại vào trong hộp sắt giấu đi.

Từ Yến nằm sấp trên tường, nhìn thấy Khương Niệm đi ra ngoài, tò mò hỏi: "Em đi đâu đấy?"

Khương Niệm sửng sốt một chút, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng nhìn thấy cái đầu Từ Yến thò ra trên tường.

Khương Niệm:...

Điều này làm cô nhớ tới ngày đầu tiên vừa tới bộ đội, cô nằm sấp đầu tường bị Lục Duật bắt tại trận.

Cô cười nói: "Đi trạm thực phẩm mua chút đồ."

Từ Yến nhớ tới Lưu Cường buổi sáng lúc đi bảo chị ấy, bảo chị ấy buổi trưa đến nhà Lục phó đoàn giúp đỡ, nói trưa nay ăn cơm ở nhà Lục phó đoàn, chị ấy đang thắc mắc đây, định nằm sấp đầu tường hỏi thăm Khương Niệm, nghe cô nói muốn đi trạm thực phẩm, liền nói: "Em đợi chút, chị đi cùng em."

Chị ấy nhảy xuống đống gỗ, lúc Khương Niệm đi ra khỏi cửa sân, Từ Yến cũng vừa vặn đi ra.

Khương Niệm "A" một tiếng: "Chị mà đi với em, vậy hai đứa con chị làm thế nào?"

Từ Yến cười nói: "Đứa lớn lớn rồi, ở nhà có thể trông đứa nhỏ, hơn nữa hai đứa nó cũng sẽ không chạy lung tung."

Trải qua mười mấy ngày ở chung này, Từ Yến đối với Khương Niệm có thể nói là không giấu giếm gì.

Đặc biệt là chủ ý Khương Niệm bày cho chị ấy, khiến chị ấy những ngày này trong lòng cũng không khó chịu như vậy nữa.

Hai người đi trên đường tới trạm thực phẩm, Từ Yến so với trước kia tốt hơn nhiều, quần áo trên người mặc là áo sơ mi ngắn tay nền trắng hoa vàng bắt mắt, quần mặc màu nâu vàng, đi giày vải nhỏ, tết hai b.í. m tóc nhỏ, ăn mặc giống hệt ngày đầu tiên chị ấy gả cho Lưu Cường.

Từ Yến vốn dĩ trắng hơn Trịnh Hồng, lúc này lại bị mặt trời chiếu vào, khuôn mặt hồng hào, trên mặt cũng có chút nụ cười.

Quân tẩu đi ngang qua trên đường nhìn thấy Từ Yến đều không nhịn được sửng sốt một chút, mãi đến khi các cô đi xa mới thì thầm to nhỏ nói: "Vừa rồi đó là Từ Yến nhỉ?"

Một quân tẩu khác nói: "Hình như là thế, sao cảm giác có chút không giống lắm?"

Quân tẩu kia cũng nói: "Là không giống rồi, chị nhìn cô ấy trước kia xem, suốt ngày xụ cái mặt, cứ như ai nợ tiền cô ấy vậy, ba ngày hai bữa cãi nhau với Lưu doanh trưởng, giọng còn vang hơn cả đàn ông."

Nói rồi cô ấy bỗng nhiên nhớ ra, hỏi quân tẩu bên cạnh: "Hơn nửa tháng nay hình như đều không nghe thấy nhà Lưu doanh trưởng cãi nhau nữa?"

Quân tẩu khác nghĩ nghĩ, gật gật đầu: "Hình như đúng là thế thật.".

Khương Niệm thấy nụ cười trên mặt Từ Yến nhiều hơn trước một chút, cô còn nhớ ngày đó cùng Phùng Mai gặp Từ Yến trên đường, chị ấy sầm mặt, cả người băng lãnh tê liệt.

Cô hỏi: "Mấy ngày nay thế nào?"

Nhắc tới cái này, trên mặt Từ Yến nhẹ nhõm hơn một chút, nói: "Hôm đó chị nghe lời em, sau khi về liền đi cung tiêu xã nhẫn tâm mua một lọ kem Tuyết Hoa, mỗi ngày ăn diện bản thân xinh đẹp, bất kể là nấu cơm hay là làm việc, đều giữ xinh đẹp, coi Lưu Cường như người có cũng được không có cũng không sao, nhịn không cãi nhau với anh ta, anh ta nói chuyện chị cũng hờ hững."

Nói đến đây, chị ấy dừng một chút, cười khẩy nói: "Em biết không, anh ta đa số đều ngủ với con trai chị, chỉ mấy ngày gần đây ngày nào cũng nằm bên cạnh chị, muốn nói chuyện với chị, chị liền không để ý tới anh ta."

Khương Niệm cảm thấy Từ Yến cũng là bị tổn thương thấu tim rồi, cho nên mới hạ quyết tâm.

Nếu chị ấy không hạ quyết tâm, vậy cô nói nhiều nữa đối với Từ Yến mà nói đều là đàn gảy tai trâu.

Cô sợ Từ Yến sẽ bị Lưu Cường vài câu lại dỗ dành tốt, thế là nói thêm hai câu: "Đừng mềm lòng, chị một khi mềm lòng anh ta sẽ được đằng chân lân đằng đầu."

Từ Yến gật đầu thật mạnh: "Ừ."

Đến trạm thực phẩm, Khương Niệm mua một con cá, cắt ba cân thịt nạc và hai cân thịt mỡ, ở thời đại này thịt nạc rẻ hơn thịt mỡ một chút, các cô vừa vặn gặp được ông chủ vừa làm thịt xong con heo, nhìn tiết lợn tươi mới, Khương Niệm không nhịn được hỏi ông chủ: "Tiết lợn này có bán không?"

Tiết lợn xử lý tốt, có thể làm được mấy món ăn, hơn nữa còn có tác dụng thanh phổi, ông nội thích ăn nhất chính là tiết lợn, còn thường xuyên bảo bố làm cho ông ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!