Khương Niệm toàn thân cứng đờ, ngón tay bám lấy cửa sổ căng cứng.
Ánh mắt không tự chủ được, ma xui quỷ khiến di chuyển xuống dưới, rơi vào cơ bụng săn chắc của người đàn ông...
Chỉ là, Khương Niệm còn chưa kịp nhìn, Lục Duật đã nhanh ch. óng xoay người đi, đưa lưng về phía cô.
Khương Niệm cũng phản ứng lại, trước khi đóng cửa sổ, nhanh ch. óng nói một câu: "Chị không cố ý."
Trong sân nhỏ yên tĩnh truyền đến một tiếng "Rầm".
Lục Duật thở hắt ra, ngón tay cầm khăn mặt căng cứng dùng sức, xoay người nhìn về phía cửa sổ đã đóng lại, bàn tay dính nước lau mặt một cái.
Thở dài một tiếng.
Anh thật sự không ngờ chị dâu sẽ mở cửa sổ, anh còn đang định nhân lúc cô tắm rửa, anh gội đầu trước.
Lục Duật ném khăn mặt vào trong chậu, lại hứng một chậu nước trở về phòng mình.
Khương Niệm ngồi bên giường, vỗ vỗ mặt mình, nghĩ đến hình ảnh vừa rồi, cảm thấy mình thật sự điên rồi.
Thế mà lại không biết xấu hổ muốn rửa mắt.
Cô lại vỗ vỗ mặt, lúc này mới bắt đầu tắm rửa, sau khi tắm xong toàn thân đều sảng khoái hơn nhiều, cô thay áo ba lỗ nhỏ, mở cửa sổ ra sau đó nằm trên giường, không gọi Lục Duật vào đổ nước tắm.
Đoán chừng lúc này không chỉ cô xấu hổ, Lục Duật cũng đang xấu hổ.
Trải qua chuyện vừa rồi, Khương Niệm ngược lại ném sự nghi hoặc và không vui hôm nay ra sau đầu, nằm trên giường không bao lâu liền ngủ thiếp đi, sáng sớm hôm sau đã bị tiếng kèn hiệu đ.á.n. h thức, bên ngoài có tiếng bước chân đi lại, Khương Niệm đứng dậy mặc quần áo, mở cửa phòng liền nhìn thấy Lục Duật bày bữa sáng lên bàn trong sân.
Lục Duật không nghĩ tới sự xấu hổ tối hôm qua, nói với Khương Niệm: "Cơm sáng làm xong rồi."
Đã anh không nhắc tới, Khương Niệm cũng không nhắc tới.
Cô khẽ gật đầu: "Ừ."
Khương Niệm đi đến bên giếng rửa mặt, Lục Duật thì đi vào phòng Khương Niệm, bưng nước tắm tối hôm qua của cô ra đổ đi, cất chậu tắm vào gian phòng thứ hai phía đông rồi đi.
Lục Duật bữa sáng xào một món rau, nấu cháo loãng.
Khương Niệm ăn một bát cháo nhỏ và một cái màn thầu, thu dọn bát đũa vào bếp rửa sạch sẽ, vào phòng bóc một viên sô cô la ngậm trong miệng, cuối cùng thong dong ngồi trên ghế đẩu nhỏ trong sân, trong tay cầm quạt tròn nhàn nhã quạt gió..
Mười mấy ngày trôi qua, vết thương trên đầu Khương Niệm đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Lục Duật mỗi ngày buổi trưa đều sẽ tranh thủ thời gian đi đất tự lưu trồng rau, mấy ngày công phu đã trồng xong.
Khương Niệm mượn cái cuốc từ chỗ Phùng Mai xới đất ở mảnh đất lớn góc phía tây trong sân, cô từ nhỏ đến lớn chưa từng làm loại việc này, làm một lúc lòng bàn tay liền có chút đau, đưa tay nhìn lòng bàn tay đã đỏ lên.
"Cuốc đất làm gì?"
Lục Duật từ bên ngoài đi vào, dọa Khương Niệm giật mình.
Cô vẩy vẩy tay, thấp giọng nói: "Chị muốn trồng chút rau trong sân."
Nói xong mới chú ý tới Lục Duật trong tay ôm dưa hấu, Khương Niệm sửng sốt một chút, theo bản năng nuốt nước miếng, từ sau khi tới nơi này, chưa từng được ăn dưa hấu nữa.
Nói thật, sắp thèm c.h.ế. t rồi.
Lục Duật thấy ánh mắt Khương Niệm dừng lại trên quả dưa hấu hồi lâu, rũ mắt cười một cái, nói với Khương Niệm: "Tôi bổ dưa, chị dâu qua đây ăn dưa."
"Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!