Chương 40: (Vô Đề)

Nói xong hừ một tiếng, liền không vui nhắc tới Lưu Cường nữa.

Phùng Mai có lòng muốn nói chuyện của Lưu Cường trước mặt Từ Yến, nhưng chuyển niệm lại nghĩ đến lão Tống động một chút là mắng chị ấy đầu heo, đừng có chuyện không đâu quản chuyện nhà người khác, quản không tốt còn rước họa vào thân.

Chị ấy lại dừng câu chuyện, bưng một bát nước đường đỏ trứng gà đưa cho Khương Niệm, cười nói: "Mau tranh thủ lúc nóng uống đi, tẩm bổ cơ thể nhiều vào, nhìn em gầy kìa."

"Cảm ơn chị Phùng."

Khương Niệm nhận lấy bát vùi đầu uống, nước đường đỏ ngọt ngào, trứng gà đ.á.n. h thành hoa trứng, có mùi tanh trứng rất nhạt, đối với cô mà nói, đây cũng không phải vật hiếm lạ, nhưng đối với thời đại này mà nói lại rất hiếm có.

Phùng Mai và Từ Yến nhìn Khương Niệm uống từng ngụm nhỏ nước đường đỏ trứng gà, hai người đều thèm đến nuốt nước miếng.

Lúc Phùng Mai nấu nước đường đỏ ở nhà, rót cho hai đứa con trai mỗi đứa một bát, bản thân chị ấy liền lấy đũa chấm nếm thử vị ngọt, lần trước Lục phó đoàn đưa đồ cho chị ấy, chị ấy dùng túi vải ôm chạy một mạch về, chỉ sợ trên đường gặp phải vợ chồng Lữ doanh trưởng, về đến nhà liền khóa đồ vào trong tủ, lúc lão Tống buổi trưa về nhà chị ấy mới nói chuyện này cho ông ấy.

Lúc đó Tống đoàn trưởng thở dài, nói: "Thằng nhóc Lục Duật này trong lòng vẫn giận vợ chồng Lữ Quốc Sinh."

Phùng Mai liền hỏi: "Vậy đồ cậu ấy đưa làm thế nào?"

Tống đoàn trưởng nói: "Lục Duật không xé rách mặt với Lữ Quốc Sinh, chuyện này coi như qua rồi, những thứ này bà giấu kỹ vào, mồm miệng cũng giữ kín chút, đừng nói lỡ miệng, nếu để vợ chồng Lữ Quốc Sinh biết đồ bọn họ tặng vào tay chúng ta, đoán chừng Trịnh Hồng lại phải làm ầm ĩ."

Phùng Mai nghe thấy có thể giữ đồ lại, vội vàng gật đầu: "Ông cứ để tim trong bụng, miệng tôi kín lắm."

Tống đoàn trưởng:...

Sao ông ấy lại không tin thế nhỉ?

"Ngon không?"

Thấy Khương Niệm uống xong, Phùng Mai nhận lấy bát Khương Niệm đưa tới, Khương Niệm khẽ gật đầu: "Ngon lắm, cảm ơn chị Phùng."

Phùng Mai và Từ Yến ngồi một lát rồi về.

Khương Niệm nằm trên giường đến gần giờ cơm trưa mới dậy, đầu cũng không còn choáng như vậy nữa, cô chậm rãi đi đến bên giếng múc nước rửa sạch tay vào bếp nấu cơm, định buổi trưa hầm canh gà nấm, nấm vẫn là thím Phùng đưa tới, nói là nấm khô mang từ nhà mẹ đẻ chị ấy tới.

Lục Duật đã c.h.ặ. t thịt gà rửa sạch sẽ rồi, cô chỉ cần phối tốt gia vị và rau trộn, rồi nhóm lửa là được.

Khương Niệm thêm nước vào nồi, đổ thịt gà vào trước, đợi nước sôi, lại dùng muôi vớt bọt sôi quanh nồi ra, cuối cùng bỏ gia vị rau trộn và nấm khô vào.

Đợi làm xong những thứ này, trên người Khương Niệm đều toát ra rất nhiều mồ hôi.

Cô thêm chút củi vào bếp cho nó cháy từ từ, vịn tường đi tới góc tường phía tây, từ đầu tường phía tây đi đến cuối, nhìn sơ qua đất trên mặt đất, định đợi vết thương cô khỏi, trồng rau ở đất tự lưu trước, rồi xới lại mảnh đất lớn ở đầu tường phía tây trong sân này.

Khương Niệm đầu hơi choáng, vịn tường đứng một lát.

Bên ngoài lục tục truyền đến tiếng nói chuyện và tiếng bước chân, sân nhà bên cạnh cái giọng oang oang của Phùng Mai gọi: "Hướng Đông Hướng Hồng, bố chúng mày về rồi, ăn cơm thôi!"

Giọng nói của Phùng Mai rơi xuống, Lục Duật cũng từ cửa sân đi vào.

Anh vốn định đi vào bếp lấy hộp cơm nhôm đến nhà ăn lấy cơm trước, sau khi đi vào bếp lại nhìn thấy chị dâu đã nấu cơm xong rồi, mùi canh gà nồng đậm bay trong bếp, thơm nức mũi, củi khô trong bếp nổ lách tách có chút tiếng động, trong nồi cũng đang sôi canh gà.

Nhưng không thấy bóng dáng Khương Niệm.

Đầu cô còn bị thương, hôm nay lúc đi đường còn cần vịn tường, buổi trưa đã tới bếp nấu cơm, Lục Duật thật sự sợ cô lại xảy ra chuyện gì.

"Chị dâu."

Anh sải bước đi ra khỏi sân, đi thẳng đến phòng Khương Niệm, ga trải giường trên giường trải chỉnh tề, cũng không có bóng dáng cô.

Sắc mặt Lục Duật ngưng trọng, xoay người muốn chạy về hướng nhà xí, liền nghe thấy góc tường phía tây truyền đến giọng nói của Khương Niệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!