Khương Niệm cười đáp một tiếng, hỏi Phùng Mai: "Chị Phùng, đứa lớn đến tuổi đi học rồi nhỉ?"
Phùng Mai nói: "Tháng chín là đi học, nhưng bộ đội chúng ta không có trường học, phải đến trường học thôn bên cạnh."
Phùng Mai nói chuyện một lúc rồi dẫn hai đứa nhỏ đi trước.
Khương Niệm đứng dậy vịn tường đi tới cửa phòng, trước mắt đưa tới một bàn tay xương khớp rõ ràng, rất có chừng mực nắm lấy cánh tay cô.
"Tôi đỡ chị."
Khương Niệm vốn định từ chối, nhưng đầu cô vẫn còn hơi choáng, liền không cậy mạnh, được Lục Duật đỡ ngồi xuống ghế đẩu nhỏ trong sân.
Phùng Mai xào hai món, một món khoai tây xào, một món cà tím xào, trong đĩa đựng bốn cái màn thầu bột mì trắng, ánh mắt Lục Duật dừng lại một lát trên màn thầu bột mì trắng, biết thím Phùng đang dùng cách này cảm ơn anh.
Anh chẳng qua chỉ là mượn hoa hiến phật mà thôi.
Khẩu vị sáng nay của Khương Niệm tốt lạ thường, có lẽ là quyết định cắm rễ ở nơi này, khúc mắc trong lòng được giải tỏa, cô ăn một cái rưỡi màn thầu, uống một bát cháo loãng, Lục Duật thấy cô ăn xong, mới ăn ngấu nghiến hết chỗ cơm sáng còn lại.
Khương Niệm nhìn quanh một vòng, đã định quyết tâm ở lại nơi này, vậy thì quy hoạch lại cái sân nhỏ cho tốt, cũng trồng chút rau trong sân, mua ít gà con về nuôi.
Cô nhìn thấy thịt gà ngâm trong nước giếng bằng chậu tráng men bên giếng, nghĩ đến Lục Duật đã giao hết tiền cho cô bảo quản rồi, anh còn lấy đâu ra tiền mua những thứ này?
Không phải là mượn của người khác chứ?
Cô do dự nhìn về phía Lục Duật, đang rối rắm có nên hỏi một chút hay không, không ngờ vừa vặn chạm phải ánh mắt người đàn ông nhìn qua, đối phương dường như biết cô muốn nói chuyện, đặt đũa xuống thu dọn, nói: "Chị dâu có lời muốn nói sao?"
Khương Niệm túm túm vạt áo, nhỏ giọng hỏi: "Cậu giao hết tiền lương cho chị rồi, vậy tiền mua những thứ này... có phải là tìm người khác mượn không?"
Lục Duật ngẩn ra một chút, ngẩng đầu nhìn Khương Niệm.
Khương Niệm hỏi xong cảm thấy không đúng lắm, giống như đang tra khảo Lục Duật vậy, lại giải thích: "Chị không có ý gì khác, chỉ là nghĩ cậu giao hết tiền cho chị bảo quản, cậu mà cần dùng tiền thì làm thế nào? Hay là chị giao tiền lại cho cậu nhé..."
Hình như nói cũng không đúng lắm.
Khương Niệm đau đầu nhíu mày, lúc này không chỉ vết thương đau, trong đầu cũng đau.
Thấy Khương Niệm nói nói rồi im bặt, lại cúi đầu túm lấy vạt áo.
Ánh mắt Lục Duật nhìn thoáng qua một đoạn gáy trắng như tuyết của Khương Niệm, lập tức lại rũ mắt thu dọn bát đũa: "Chị dâu không cần lo lắng, bản thân tôi còn giữ lại một ít tiền tiêu vặt, tiền lớn đều để ở chỗ chị, tôi nếu có chỗ cần dùng tiền sẽ mở miệng với chị."
Khương Niệm thầm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu thấp giọng nói: "Ừ."
Lục Duật đi vào bếp rửa nồi bát, rửa xong lại rửa thịt gà đã c.h.ặ. t ở trong sân, Khương Niệm cứ ngồi dưới bóng cây trong sân hóng gió không tính là mát mẻ, nhìn quanh từng ngóc ngách của cái sân nhỏ, trong lòng lên kế hoạch xem vườn rau trồng ở đâu.
Tự mình trồng rau sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền, cô bây giờ ăn mặc dùng đều tiêu tiền của Lục Duật, trong lòng luôn cảm thấy băn khoăn, tuy rằng cô là chị dâu của anh, nhưng cô cũng không tiện cứ ăn bám Lục Duật mãi, quy căn kết đáy, bản thân vẫn phải tìm một công việc có thể nuôi sống chính mình, để phòng ngừa tương lai Lục Duật lấy vợ có gia đình riêng, cô cũng không có mặt dày như vậy mà ở lại nữa.
Ánh mắt Khương Niệm đảo loạn, đầu óc đang bay bổng, tầm mắt vô thức rơi vào Lục Duật đang ngồi xổm bên giếng.
Người đàn ông nghiêng người đối diện với cô, mái tóc ngắn sạch sẽ gọn gàng, ánh sáng rơi trên ngũ quan góc cạnh rõ ràng kia, anh đổ một chậu nước, lại múc nửa chậu nước giếng sạch sẽ, lúc bưng chậu tráng men đứng dậy, quay đầu nhìn về phía cô.
Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Khương Niệm sửng sốt một chút mới phản ứng lại, giống như nhìn trộm bị đương sự bắt quả tang, xấu hổ cúi đầu, nhìn đôi giày vải màu đen trên chân, trên giày vải có một miếng vá nhỏ, đây còn được coi là một đôi giày vải có thể đi ra ngoài của nguyên chủ.
"Chị dâu."
Giọng nói của Lục Duật truyền đến từ đối diện.
Khương Niệm mím môi, chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang, Lục Duật đứng bên giếng, lộ ra một nụ cười trấn an với cô: "Cái nhà này chỉ có hai người chúng ta, chị ở trước mặt tôi không cần câu nệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!