Chương 29: (Vô Đề)

Khương Niệm đoán được anh muốn làm gì, gạt đũa của anh ra, nhân lúc anh còn chưa qua đây, nhanh ch. óng gắp hơn nửa số thịt và mì trong bát sang, đợi lúc Lục Duật cầm một đôi đũa sạch đi tới, Khương Niệm đã bắt đầu ăn rồi.

Lục Duật nhìn mì và hơn nửa số thịt sợi trong bát, lại nhìn Khương Niệm đang cúi đầu yên lặng ăn mì, trong lòng có loại cảm giác không nói nên lời.

Ăn xong cơm trưa, Lục Duật rửa xong nồi bát mới đi, lúc đi nói với Khương Niệm: "Tối nay tôi sẽ về muộn một chút."

Khương Niệm ngồi bên giếng giặt quần áo, nghe vậy thấp giọng nói: "Được."

Sau khi Lục Duật đi, Khương Niệm thẳng người dậy, tay vòng ra sau lưng đ.ấ. m đ.ấ. m thắt lưng.

Không có máy giặt, giặt tay vừa tốn sức tay vừa đau lưng, bây giờ là mùa hè còn đỡ một chút, nếu là mùa đông thì phải làm sao?

Vừa nghĩ tới việc phải ở lại nơi này, liền cảm thấy trước mắt tối sầm từng trận.

Lục Duật đi chưa được bao lâu, Phùng Mai đã qua đây, nhìn thấy Khương Niệm đang phơi quần áo trong sân, thần sắc không còn khó chịu như trước bữa cơm trưa, cũng thở phào nhẹ nhõm, chị ấy đi qua cúi người cầm lấy quần áo trong chậu giũ giũ, giúp cô cùng phơi.

Khương Niệm nhìn thấy người bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh, cười nói: "Chị Phùng."

"Ừ."

Phùng Mai nắm lấy dây phơi quần áo ghé sát vào Khương Niệm: "Lục phó đoàn nói thế nào?"

Khương Niệm ngẩn ra một chút, hiểu ra, hỏi: "Lục Duật biết chuyện này có phải là do chị Phùng nói không?"

Nếu không thì sao anh ấy biết được?

Hơn nữa vừa vào bếp đã đi thẳng vào vấn đề.

Phùng Mai nói: "Đâu cần chị nói, cả khu người nhà đều truyền khắp rồi, lão Tống nhà chị trên đường về nghe người khác nói, cơm cũng chưa ăn được mấy miếng, tức giận đập bàn, nói đợi tối nay Lữ doanh trưởng về phải tìm cậu ta nói chuyện, nói đây là ảnh hưởng đến phong khí của cả đoàn, vấn đề tư tưởng của Trịnh Hồng rất nghiêm trọng, nhất định phải xử lý nghiêm túc."

"Đúng rồi, còn có một chuyện nữa." Phùng Mai cười khẩy một cái: "Trịnh Hồng dẫn con trai cô ta về nhà mẹ đẻ rồi, đoán chừng là sợ Lữ doanh trưởng tối về tìm cô ta tính sổ, nhưng cô ta có chạy về nhà mẹ đẻ cũng vô dụng, Lữ doanh trưởng sẽ đích thân đến nhà họ Trịnh bắt cô ta về."

Khương Niệm đang nghĩ lúc Lục Duật đi có bảo cô tối nay về muộn, chắc là tối nay phải nói chuyện với Tống đoàn trưởng và Lữ doanh trưởng.

Phùng Mai huých huých cánh tay cô: "Em còn chưa nói Lục phó đoàn nói thế nào? Em cũng coi như một nửa chị dâu của cậu ấy, em chịu sự bắt nạt lớn như vậy, cậu ấy không có biểu hiện gì sao?"

Khương Niệm cười cười: "Lục Duật nói cậu ấy sẽ không để em bị bắt nạt vô cớ."

Phùng Mai lúc này mới thôi: "Vậy là được.".

Lữ doanh trưởng bảy giờ tối mới về, vừa về đã nghe nói chuyện xảy ra hôm nay.

Mà hôm nay anh ta mới biết, hai năm Trịnh Hồng ở khu người nhà, nhân lúc anh ta không có mặt, không biết xấu hổ đi quyến rũ Lưu doanh trưởng!

Nếu lúc đầu anh ta biết Trịnh Hồng còn từng xem mắt với Lưu doanh trưởng, đã đi đến bước sắp kết hôn, thì có đ.á.n. h c.h.ế. t anh ta cũng không kết hôn với Trịnh Hồng. Khoảng thời gian anh ta và Trịnh Hồng sắp kết hôn, Lưu doanh trưởng mỗi lần gặp anh ta đều tỏ thái độ khó chịu, lúc đó anh ta còn thắc mắc đắc tội người ta chỗ nào.

Đâu biết kết hôn xong mới biết chuyện tồi tệ trong đó.

Lữ doanh trưởng về đến khu người nhà, trước tiên về nhà mình nhìn thoáng qua, quả nhiên như anh ta dự đoán, người phụ nữ này đã về nhà mẹ đẻ.

Sau khi kết hôn anh ta biết chuyện Trịnh Hồng từng xem mắt với Lưu Cường, trong lòng cũng sinh hờn dỗi, cho nên lúc mẹ vợ đề nghị để Trịnh Hồng ở nhà mẹ đẻ giúp đỡ việc nhà, anh ta không do dự liền đồng ý, nếu không phải hai năm trước Trịnh Hồng đến quân khu tìm anh ta khóc lóc kể lể, anh ta cũng sẽ không đến nhà họ Trịnh đón cô ta qua đây.

Lúc Lữ doanh trưởng từ trong nhà đi ra trời đã tối đen.

Anh ta chạy đến nhà Tống đoàn trưởng, vừa vào nhà đã nhìn thấy Tống đoàn trưởng ngồi trên ghế đẩu bên cạnh bàn vuông, trong tay bưng ca tráng men uống nước, thấy anh ta đi vào, trong miệng hừ một tiếng.

Lục phó đoàn ngồi ở ghế đẩu phía dưới, khuôn mặt anh tuấn dưới ánh đèn vàng ấm áp lộ ra vài phần sắc bén.

"Tống đoàn trưởng, chuyện của Trịnh Hồng và chị dâu Lục phó đoàn tôi đều biết rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!