Chương 43: Sự Cố Ở Phòng Ươm Giống Khoai Lang

Mà bán cho thanh niên trí thức trong thôn, cũng chỉ được năm xu một quả, sức mua lại vô cùng nhỏ.

Hiện tại không mua được thịt và cá, nếu muốn bổ sung thêm protein thì phải dựa vào trứng gà. Cho nên Khương Vân cũng không định bán, cô cứ để ở nhà ăn, đảm bảo mỗi ngày mỗi người ít nhất được ăn một quả trứng gà.

Đối với cô mà nói, có bảo bối nghịch thiên như linh tuyền, kiếm tiền chỉ là chuyện sớm muộn.

Mà mỗi ngày mỗi bữa đều được ăn uống thoải mái dễ chịu, mới là điều quan trọng nhất. Đến mùa vụ bận rộn mà được đổi món ăn ngon, đó mới là một niềm hạnh phúc lớn lao.

Cô lại dặn dò hai anh em phần cơm cho Phúc gia gia để trong nồi, đợi lát nữa ông tới ăn.

Phúc gia gia bị chứng mất ngủ, luôn giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm. Giấc ngủ không sâu nên sáng sớm hoặc là dậy rất sớm, hoặc là không dậy nổi, vì vậy thường xuyên bỏ bữa sáng.

Dặn dò xong, Khương Vân liền đi đến đại đội làm việc. Vừa ra khỏi cổng chuồng gia súc, thế mà lại nhìn thấy Dương Kim Linh đang đi đi lại lại ở đó.

Cô cũng chẳng thèm để ý, quay người định đi.

Dương Kim Linh thấy cô, do dự một chút rồi vội vàng đuổi theo: "Mẹ, mẹ Tiểu Hải!"

Khương Vân quay đầu lại nhìn cô ta, thái độ không nóng không lạnh: "Có việc gì?"

Thấy khuôn mặt lạnh nhạt không chút nhiệt tình của Khương Vân, Dương Kim Linh tức khắc như bị nghẹn họng, nói không nên lời: "Tôi, tôi…"

Khương Vân: "Tôi còn phải đi làm công, đi trước đây."

Thấy cô lại sắp đi xa, Dương Kim Linh vội c.ắ. n c.h.ặ. t răng nói: "Tôi, tôi đến để xin lỗi cô."

Khương Vân không thèm quay đầu lại, nhạt nhẽo đáp: "Cô đa tâm rồi, tôi căn bản sẽ không vì người không liên quan mà tức giận."

Vương Thúy Hoa ngày hôm sau đã đến nói đỡ, Khương Vân căn bản là không hề tức giận. Thật sự là người không liên quan, tức giận làm gì? Hiện tại đến mụ già họ Tống cô còn chẳng thèm giận, huống hồ là Dương Kim Linh? Xuyên qua mấy đời không phải để rước bực vào người, không đáng.

Đương nhiên, ý nghĩa của "người không liên quan" cũng bao gồm cả việc không đáng để cô kết giao.

Nhìn bóng lưng thon thả của Khương Vân khuất sau ngõ nhỏ, Dương Kim Linh đứng đó mà cảm thấy khó chịu như bị ai tát một cái.

Cô ta cảm thấy Khương Vân cố ý làm cô ta bẽ mặt, tức khắc lại thấy vô cùng tủi thân.

Cô ta đi đến cửa nhà lại dừng bước, ý thức được một vấn đề: Cô ta vẫn chưa thành công lấy được sự tha thứ của Khương Vân.

Như vậy, mẹ chồng cô ta sẽ không cho cô ta ăn trứng gà!!!

Hai con gà mà Khương Vân chữa cho, hiện tại đẻ trứng rất chăm chỉ, cô ta vô cùng muốn ăn thêm mấy quả.

Nhưng mẹ chồng nói: "Làm người phải biết ơn, biết người ta đối xử tốt với mình. Chuyện con gà và trứng gà này là thế nào, cô không biết sao? Cô có mặt mũi nào mà ăn? Trừ phi Khương Vân tha thứ cho cô, bằng không cô đừng hòng ăn trứng của hai con gà này, tôi thay cô thấy đuối lý."

Không chỉ có vậy, ngay cả cái lệ dăm ba bữa một quả trứng vốn có cũng bị cắt đứt!

Hiện tại cô ta không có trứng gà để ăn, bởi vì mẹ chồng nói t.h.a. i đã ổn định, không cần thiết phải ăn trứng gà nữa.

Hu hu hu hu… Số cô ta sao mà khổ thế này.

Khương Vân đi thẳng đến phòng ươm giống của đội hai, nằm ở mấy gian nhà phía sau trụ sở đại đội.

Mấy ngày nay các chị em phụ nữ phải chuẩn bị hạt giống đậu phộng, hạt giống bông, còn phải ngắt dây khoai lang giống.

Ra Giêng, người ta đào hố cát, chôn những củ khoai lang giống đã được tuyển chọn kỹ lưỡng xuống. Mỗi ngày đều phải tưới nước, phủ màng nilon giữ ấm, còn phải nhóm lửa tăng nhiệt độ. Hàng ngày cũng phải mở màng nilon ra cho thông gió thoáng khí, hầu hạ vô cùng cẩn thận.

Từ từ khoai lang sẽ nảy mầm. Kiên trì giữ ấm và tưới nước, sau khi lật màng nilon lên, mầm sẽ liên tục sinh trưởng.

Lúc này khoai lang đã mọc ra những đoạn mạ dài cỡ thước, ngắt xuống bó thành từng bó, vẩy nước giữ tươi, rồi vận chuyển ra đồng để giâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!