Linh hồn của Lý Thanh Vận rời khỏi cơ thể này nhưng không lập tức rời đi.
Bà nhìn Cố Đình Chu đang đau khổ thì trong lòng cũng đau.
Bà không đành lòng nói cho ông biết vì lo rằng ông không thể chấp nhận chuyện bà rời đi.
Bà có thể mỉm cười tạm biệt mọi người nhưng không thể tỉnh táo nói lời tạm biệt với Cố Đình Chu.
Đây là người bà yêu nhất trong cả hai đời, sao có thể tùy tiện cắt đứt được.
Đột nhiên Cố Đình Chu đứng dậy buông cơ thể "Lý Thanh Vận" ra.
Đây không phải là bà.
Người ông yêu xưa nay không là cơ thể này mà là linh hồn đến từ tương lai đó.
Nhưng mà sau này ông sẽ không còn được gặp lại bà, không được nghe thấy giọng nói của bà nữa
Cố Đình Chu đứng dậy đi lên lầu, để lại đàn con cháu vừa đau buồn vừa bối rối.
Bọn nhỏ đau thương nói lời tạm biệt với Lý Thanh Vận.
Đôi mắt Lý Thanh Vận tối sầm, mất đi ý thức.
Lý Thanh Vận qua đời.
Đêm đó thượng tướng Cố cầm lấy chiếc khăn lụa do vợ để lại rồi dùng để kết thúc sinh mạng của mình, đi theo vợ mình.
Trong bức thư ông để lại cho người thân có viết: "Cha không thể chịu đựng được đêm dài đằng đẵng mà không có em ấy, cũng không thể chấp nhận chuyện mình vĩnh viễn mất người mình yêu. Các con hãy tha thứ cho người cha nhát gan này."
Cố Đại Bảo lại cảm thấy cha mình là người dũng cảm nhất.
Ông vượt qua sống chết vì muốn đi theo đuổi bước chân của người yêu, cho đến nay anh ấy vẫn không thể đồng cảm với dũng khí này.
Người mẹ tốt nhất đã mất rồi và cũng đã mang theo cha anh ấy.
Trong lòng Cố Đại Bảo luôn có một bí mật.
Vào năm đó, mẹ giống như ánh sáng ban mai xuất hiện trong cuộc sống của anh ấy.
Mẹ sẽ sờ đầu của anh ấy nói Đại Bảo giỏi quá.
Sẽ làm những món ăn ngon cho anh ấy.
Sẽ đặt cược mạng sống vì anh ấy.
Vào thời điểm đó anh ấy đã biết, bà không phải là mẹ ruột của mình.
Nhưng bà yêu anh ấy hơn mẹ ruột của anh ấy.
Anh ấy ước ao đến dường nào rằng anh ấy là con ruột của bà.
Lý Thanh Vận không biết sau khi cô đi thì người đàn ông kia chịu không được việc mất cô mà lại chọn cách sống chết có nhau.
Bây giờ cô tỉnh lại từ trên giường phòng trọ.
Cô lấy điện thoại ra xem thì đúng là thời gian trước khi cô xuyên vào sách.
Cô có hơi không phân biệt được rằng mình đang nằm mơ viển vông, hay là thật sự đã đến và sống ở thập niên sáu mươi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!