Hắn lại nhìn về phía Như Mặc, một lúc lâu sau lại gật gù nói:
"Đúng là yêu đạo sao? Mấy ngày nay tất cả mọi người đều nói với nhau, nói thảo long thái tử phi có bao nhiêu mỹ lệ phiêu lượng phong tình vạn chủng, ta còn cảm thấy rất kỳ quái. Hoá ra là đã vào yêu đạo."
Long Triển gật gật đầu, xem như công nhận lời vừa rồi của hắn, Như Mặc bên cạnh lại nghiêm túc suy nghĩ lời Nhiếp Chiêu đã nói. Hắn tới bên cạnh Chương Du, nắm một trong tám cái chân của hắn vỗ vỗ, nhẹ nhàng an ủi:
"Ai nói Chương Du không biến thân được? Hắn biến được nha. Hơn nữa sau khi biến thân đẹp hơn trước, còn luyện được ám khí phi đao, cũng rất tinh xảo, hắn là vì phải chạy tới đây nên mới về nguyên hình."
Không khí bỗng dưng trầm mặc, sau đó Long Triển cùng Nhiếp Chiêu cười phá lên:
"Chương Du, ngươi đã có thể biến hình sao, tiến bộ lớn như vậy? Còn tu luyện được cái gì ám khí phi đao, mau mau mau, biến thành người cho ta xem, ha hả a…"
Nhiếp Chiêu vây quanh Bạch tuột tinh, một bên hưng phấn hoa tay múa chân, một bên nhìn Như Mặc có chút khó hiểu.
Hắn thật không ngờ, cơ thể quá lớn đã có ngày làm hại hắn.
Tức giận liếc Như Mặc một cái: thảo long này thực sự ngốc giống mình vậy sao? Hay là hắn thực ra rất thông minh, tiết lộ bí mật của mình để trả thù chuyện con hải mã lúc nãy.
"Đừng có giỡn nữa, ta tới đây là có chuyện nghiêm túc, biến về hình người sẽ không thể bói được nữa. Các ngươi an phận cho ta, Long tộc sẽ có đại sự phát sinh, còn ở đó cười ta nữa."
Lời vừa thốt ra, Long Triển cùng Nhiếp Chiêu lập tức nghiêm chỉnh trở lại.
Bốn người cùng nhau bước vào trong hải quỳ động phủ hoa lệ.
Tám chân của Chương Du nâng lên một viên ngọc trai, lẩm bẩm xong ném xuống dưới, chờ hắn mở mắt ra nhìn ngọc trai kia, sắc mặt liền thay đổi:
"Long Triển, không xong rồi, Ma tộc đột kích Thủy cung."
"Cái gì?" Long Triển chấn động, ngay cả hải xà Nhiếp Chiêu cũng thay đổi thần sắc, ôm tám chân của bạch tuột lắc lắc:
"Ngươi nói thật không? Ma tộc cùng Long tộc một ngàn năm trước không phải đã đánh xong rồi sao? Chẳng lẽ bọn chúng nhanh như vậy đã quên giáo huấn, lại muốn đánh nữa ư?"
"Đúng vậy, quẻ thượng cho thấy Ma tộc lần này khuynh sào xuất động (xuất toàn bộ binh lực hay nhân lực), đã đến biên giới Đông hải, ta nghĩ Long Vương lúc này cũng đã nhận được tin báo. Chúng ta mau trở lại thủy cung đi."
Hắn nói xong dẫn đầu ba người rời khỏi quỳ động, Long Triển, Như Mặc, Nhiếp Chiêu vội vã theo sau.
Thủy tộc bên ngoài không hay biết bão đã thổi đến nơi, hải lý vẫn bình yên nhàn nhã như trước. Dân chúng Thủy tộc đều tò mò nhìn về phái Thái tử cùng Thái tử phi, không hiểu vì cái gì hai người này lại vội vã như vậy.
Chợt nghe "Đông" một tiếng, là chuông đại đồng của Đông hải dùng để báo chí nguy. Tiếng chuông đáng sợ kia ngân vang quanh quẩn không rời, cùng lúc với tiếng chuông, Thủy tộc ở Đông hải lập tức xôn xao.
Long Triển nghe được tiếng chuông, trong lòng nặng nề: chẳng lẽ… chẳng lẽ lại nghiêm trọng đến thế này sao?
Bất quá hắn thật sự không ngờ, sự tình còn nghiêm trọng hơn so với những gì hắn tưởng tượng.
Khi bọn hắn vừa đến bên ngoài Thủy cung, đã nhìn thấy đại quân của Ma tộc đóng ở đó. Một đám ma vật màu xanh lẫn đen vỗ cánh bay trên bầu trời, bởi vì số lượng quá lớn, ngay cả Long Thần Long Triển cũng không khỏi lắp bắp kinh hãi.
"A, nhiều ruồi lớn quá đi." Như Mặc kêu lên sợ hãi, hình dáng đám quái vật này lúc vỗ cánh làm cho hắn liên tưởng đến một bầy ruồi, hơn nữa phát ra tiếng ong ong cũng rất giống.
Long Triển sau lưng lại nhỏ xuống một giọt mồ hôi lạnh, hắn thật là phục nương tử đáng yêu của hắn mà, đến lúc này còn không quên phát huy trí tưởng tượng phong phú nữa. Bất quá câu vừa rồi cũng cho phần đông Thủy tộc thấy Như Mặc có bao nhiêu đơn thuần. Nhưng may mắn Như Mặc không biết, ma vật đáng sợ đó, nói không chừng sẽ làm hắn trọng thương.
Nhưng mà, rất nhanh Long Triển biết rằng hắn đã nghĩ sai rồi.
Bọn ma vật bỗng dưng tách ra hai bên, phía sau bọn chúng một đám ma nhân thong thả bước ra, làn da ngăm đen với gương mặt thanh tú, hoàn toàn giống với Thủy tộc Đông hải lúc biến thành người. Có thể huyễn hóa đến tuấn mỹ như vậy nhất định là tầng lớp thượng đẳng trong Ma tộc.
Long Triển bất động thanh sắc kéo Như Mặc ra phía sau, ngẩng cao đầu nhìn thiếu niên đi giữa đám ma nhân kia, trong mắt hiện lên hàn khí mãnh liệt.
Xem ra thiếu niên kia chính là vương tử thiên tài được cả ma tộc khen ngợi.
Một ngàn năm về trước, Ma tộc đại chiến Long tộc làm cho cả hai bên nguyên khí tổn thương nặng nề. Ma Vương trong trận chiến ấy bị hủy ma thân, nguyên thần bị trấn áp tại Thủy tinh cung. Lần này Vương tử ma tộc đột kích có quy mô lớn như vậy, chắc chắn là muốn trả mối hận một ngàn năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!