Một ngày lại đi qua rất nhanh, náo loạn cùng Y Tuệ và cậu nhóc Cố Ngự Lâm,
đảo mắt đã đi học được một tháng, tất cả kì thi sát hạch cũng dần có kết quả. Trái lại xếp hạng cùng điểm số cụ thể chưa được thông báo, nhưng
tất cả thầy cô khi lên lớp thường lỡ đãng nói ra, không ngoài dự liệu
của Tống Hàng Hàng, thành tích rất đáng nể.
"Hàng Hàng, điểm Ngữ văn của cậu là bao nhiêu?" Y Tuệ nịnh hót tiến tới.
"137."
"Wow! Này, Hàng Hàng, phần Đại số bạn bao nhiêu điểm?" Tiếp tục bất khuất hỏi.
"143." Tống Hàng Hàng nghiêng mắt liếc mắt nhìn người nào đó ngồi đầu, lên giọng.
"Thật trâu bò! Vậy cái kia??, Hàng Hàng, tiếng Anh? Bạn đạt mấy điểm môn
tiếng Anh?" Trừ Y Tuệ, có mấy người cũng dựng lỗ tai lên lắng nghe.
"148."
"Ôi… Hàng Hàng, bạn không phải trâu bò, bạn là thần tiên, mình phục bạn sát
đất! Bạn mà không đứng nhất thì mình chặt đầu làm ghế cho bạn ngồi."
Dừng! Bạn có cắt mình cũng không cần, Tống Hàng Hàng nghĩ thầm, nhưng nếu là
thằng nhóc kia, cô lại muốn. Đầu thằng nhóc kia, chắc chắn ngồi thoải
mái hơn nhiều…
"Ngự Lâm, bạn thi thế nào?" Có nữ sinh lớn tiếng hỏi người nào đó ngồi bàn đầu.
"Tạm được."
"Điểm Đại số của bạn bao nhiêu?"
"Vậy điểm đại số của cô?"
"À? Mình? Mình thi không được tốt…"
"Vậy tôi cũng thi không được tốt…"
Nữ sinh kia bị từ chối như vậy, không thể làm gì khác ngoài không cam lòng tránh ra, lúc đứng lên nghiêng mắt nhìn Tống Hàng Hàng.
Dừng! Trừng tôi làm gì! Tôi cũng không bảo cậu ta nói với cô như vậy nha!
Tống Hàng Hàng không biết, thành tích của cô đã khiến người thần đều căm
phẫn, trong lớp không biết có bao nhiêu người, dĩ nhiên, chủ yếu là nữ
sinh, ước gì tìm cơ hội liên thủ giết chết nhuệ khí của cô.
Khi
còn là học sinh Sơ trung (cấp 2), mọi người đều là nhân vật tinh anh
trong trường, hôm nay gặp một nhân tài xuất chúng như Tống Hàng Hàng,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!