Chương 47: Lạnh lùng kiêu ngạo

Edit: August97

Không có ai biết, rốt cuộc trong lòng Hứa Nghiêu Thực đang suy nghĩ điều gì.

Có lẽ, ngay cả anh cũng không biết mình đang định làm gì.

Ngày đó, anh mơ màng gọi cuộc điện thoại kia, sau khi đặt điện thoại xuống, ngơ ngác đứng rất lâu trong phòng khách, cho đến khi bên tai có người khẽ gọi anh – "Thiếu gia!"

"… Ừm?" Mặc dù đã nghe xưng hô này hơn một năm, duy trì mấy lễ nghi cấp bậc xưa cũ này, anh vẫn không quen.

Nhưng thứ anh muốn, chẳng phải là những thứ này sao? Khi nó chân chính trở lại trên tay anh, sao lại thành ra không quen rồi?

Nữ giúp việc là một người quen từ lúc nhỏ, anh cố ý vào nội thành tìm về.

Đã trở lại, thế nhưng anh lại không quen, thật là châm chọc nhường nào.

"Thiếu gia, đồ ăn đã nguội rồi." Thím Trương cúi đầu khiêm nhường, vị thiếu chủ này đã một tháng không về nhà rồi, vất vả đến giờ, trong lòng bà rất vui mừng, muốn chăm sóc cậu ấy thật tốt.

"Được rồi, tôi đến đây."

Hứa Nghiêu Thực lên tiếng, bàn tay vẫn cầm chặt điện thoại chậm rãi buông ra, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay đã hiện đầy mồ hôi lạnh.

Đối mặt với quá khứ của mình, đối mặt với toàn bộ hay một phần chân tình của con người, trong lòng anh không khỏi có mấy phần sợ hãi.

Đó là cái gai trong lòng anh, cái gai đã cắm rễ, từng chút từng chút ngưng tụ thành băng, tạo nên một con người lạnh lùng kiêu ngạo, lại không biết tới cùng sẽ khiến người nào tổn thương.

Lâm Phi Cương, khi còn bé, anh đã từng nói chuyện mấy câu, một tháng làm bạn, cậu ấy đã đồng ý yêu cầu kỳ quái của anh.

Yêu cầu, mà không phải là thỉnh cầu.

Trong giọng nói đối phương có sự thương hại, sao anh lại không hiểu chứ? Sao anh lại không hiểu được chứ?

Đơn giản là như vậy, cho tới bây giờ, anh vẫn như vậy, chỉ có thể chịu sự bố thí, thương hại của người khác, cho dù anh đã bọc mình bằng lớp bề ngoài giả dối kiêu ngạo kia, cho dù anh đã dùng tất cả nỗ lực của bản thân, từng bước từng bước đạt đến thành tựu hôm nay.

Anh nở nụ cười ảm đạm, dường như trước mắt hiện ra một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Tại sao? Tại sao?

Anh ngồi trước bàn ăn, cô độc một mình, dĩ nhiên, một bên còn có thím Trương lẳng lặng đứng nghiêm.

Trong mấy lão già kia, anh chỉ gọi thím Trương về, thím Trương đã chăm sóc anh từ nhỏ.

Thím Trương là thật lòng đối tốt với anh, nhưng đó là tình cảm người làm đối với chủ của mình, hoặc là có thể gọi là "Ngu trung"? Anh thật muốn chê cười bản thân mình.

Mà những người phụ nữ kia, có người nào là chân chính yêu bản thân anh? Người nào, thật lòng đối tốt với anh?

Không đúng, không đúng! Ngay cả con người thật anh cũng chưa từng biểu hiện ra, tại sao có thể oán giận họ chỉ nhìn nhận cái vỏ đẹp đẽ bên ngoài của anh?

Một vài tháng trước khi gặp Tống Hàng Hàng, cuối cùng anh cũng đoạt lại được tất cả những gì vốn thuộc về cha anh ở thành phố K.

Ban ngày anh làm quân tử, ban đêm hóa thân thành cậu ấm nhà giàu áo quần bảnh bao dạo chơi hộp đêm, hành vi phóng đãng, những ngày ngập trong vàng son khiến anh thiếu chút nữa quên đi ý định trả thù!

Cho đến khi anh gặp Tống Hàng Hàng, anh vốn là đã sớm quên ba chữ "Tống Hàng Hàng" này, thấy bộ dáng bộ dáng khiếp sợ kia mới nhớ lại, a, đây không phải là bạn gái nhỏ của ai đó sao?

Anh liếc mắt nhìn về phía cô, quả quyết quyết định, anh muốn, cô trở thành con mồi của anh, tựa như con dã miêu có bộ lông đỏ như lửa trước kia, ngoan ngoãn thần phục anh.

Ngoài cửa sổ gió thổi vù vù, thím Trương bước nhỏ đi tới, muốn đóng cửa sổ.

Anh híp lại cặp mắt xếch xinh đẹp, "Thím Trương, mở cửa sổ ra đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!