Chương 45: Ba người (2)

Ngày kế, mượn miệng một y tá, truyền đạt tình huống cụ thể của bác sĩ với Tống Hàng Hàng.

Theo y tá nói, Tống Hàng Hàng may mắn, vừa hay xe ba bánh không đón khách, bánh xe cũng đè tương đối chếch, lần này gãy chân tương đối nhẹ, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là tốt rồi, không cần phải lo lắng sẽ có hậu chứng gì.

"Nhưng là…" y tá lại nói, "Dù sao cũng là gãy xương, phải nằm tối thiểu mười ngày, các cô các cậu tự mình chọn đi, có thể ở bệnh viện, nếu như cảm thấy không thành vấn đề, cũng có thể về nhà, để người nhà chăm sóc."

Cố Ngự Lâm cùng Tống Hàng Hàng nhìn thẳng vào mắt nhau mấy giây, Cố Ngự Lâm mở miệng, "Vẫn là nằm viện đi, có cái gì không thoải mái cũng dễ gọi bác sĩ, Hàng Hàng, có được hay không?"

"Nhưng… Em còn phải đi học…" Tống Hàng Hàng cúi thấp đầu lên tiếng.

Trừ đi học, cô còn phải lo chuyện trong tiệm nữa, ở trong bệnh viện, ngay cả lên mạng cũng khó…

Cô cũng không phải là đại tiểu thư ăn sung mặc sướng, ngay cả bác sĩ cũng nói vết thương trên chân không nặng, chắc hẳn là không có chuyện gì.

"Em không muốn nghỉ phép, không thể để chậm chương trình ở trường học được." Cô ngẩng đầu lên, lần nữa cường điệu với Cố Ngự Lâm.

"…Được rồi, " Cố Ngự Lâm suy nghĩ một chút, "Dù sao cũng có anh, không có việc gì."

Cô nhẹ nhàng gật đầu, anh nắm lấy tay cô, "Đồ ngốc, có anh ở đây, em yên tâm."

Tống Hàng Hàng ở lại bệnh viện hai ngày, bởi vì là cuối tuần, vì vậy cũng không cần xin nghỉ, sau khi xác định không có biến chứng gì khác, tối chủ nhật, cô được Cố Ngự Lâm đưa về trường học.

Cố Ngự Lâm mới vừa đỡ cô vào phòng ký túc, điện thoại di động của cô liền vang lên.

Cố Ngự Lâm giúp cô lấy ra, vừa nhìn, phía trên rõ ràng là ba chữ "Hứa Nghiêu Thực".

"Người nào nha?" Tống Hàng Hàng không chú ý đến sắc mặt của anh, đưa tay lấy điện thoại trên tay anh, "Là cậu anh nha, anh nói gì với anh ấy sao?"

"…Không, em nhận điện đi."

"Ừ."

Cô nhấn nút trả lời, "A lô."

"Tống Hàng Hàng!" Giọng nói đối phương tức giận mười phần, "Cái người này hai ngày nay chạy đi nơi nào! Nhắn tin cho cô cô cũng không hồi âm, gọi điện thoại cho cô cô cũng không nhận? Cô còn chưa quên cô chính là bà chủ đó chứ? Chưa quên chuyện tình trong tiệm còn phải cần cô lo toan chứ? Bạn trai tới nên cái gì cũng không quản sao?!"

Tống Hàng Hàng bị chấn động màng nhĩ rồi, đối phương còn chưa dứt lời, cô đã vội vàng bịt chặt điện thoại.

Tống Hàng Hàng cũng không muốn để Cố Ngự Lâm biết cô là bà chủ! Cố Ngự Lâm sẽ lo lắng cô quá bận, sau đó phản đối cô gây dựng sự nghiệp.

Vô luận đàn ông hay con trai, chỉ cần còn là một phái nam, trong xương tủy đều theo chủ nghĩa phái nam, nói là lo lắng cho cô, thật ra chính là không hy vọng vợ mình hoặc bạn gái thuộc hình tượng nữ cường nhân!

Cô ngượng ngùng mỉm cười với Cố Ngự Lâm, đoán chừng Hứa Nghiêu Thực rống to xong, mới thả tay ra.

"Này, này, a lô? Người nào? Nói chuyện đi chứ!"

Ôi, Hứa Nghiêu Thực dễ nổi nóng như vậy từ khi nào… Cô thầm nói trong lòng, cẩn thận nhìn Cố Ngự Lâm, nghiêng đầu ra xa một chút, mới mở miệng trả lời.

"Ở đây, tôi ở đây. Anh nhỏ giọng một chút…"

"Tống Hàng Hàng, cô chơi đùa đến quên hết công việc rồi hả? Một đống chuyện trong tiệm chồng chất đẩy lên người tôi? Cô thật sự coi tôi là đầy tớ không công đấy à?"

Hợp tác đã mấy tháng này, Tống Hàng Hàng và Hứa Nghiêu Thực đã rất hòa đồng, khi nói chuyện đều như bạn bè hoạn nạn có nhau, cũng không giống quan hệ thầy trò câu nệ cổ hủ.

Mặc dù như thế, Tống Hàng Hàng vẫn cảm thấy kinh ngạc, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ hai ngày nay cô không làm việc thì chuyện trong tiệm rất nhiều? Không thể làm gì khác hơn là vội vàng mở miệng giải thích.

"Không phải vậy, Hứa Nghiêu Thực, anh đừng nói như vậy, tôi, tôi, hai ngày qua tôi đều ở trong bệnh viện."

"Cái gì? Cô bị thương?" Bên đầu điện thoại kia, Hứa Nghiêu Thực cau mày, nhịp tim tăng nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!