Chương 43: Sau phẫu thuật

Cố Ngự Lâm ngồi ngơ ngác thật lâu trước phòng cấp cứu.

Khi Tống Hàng Hàng đẩy bé gái kia ra, Cố Ngự Lâm ngồi ở nơi xa không kịp xông tới, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ngã xuống, ngất đi, sau đó lo lắng ôm cô tới một bệnh viện gần đây.

Đến bệnh viện, Tống Hàng Hàng được đưa vào phòng cấp cứu trước.

Mẹ của bé gái kia tạm thời đi mua thức uống cũng đã trở lại, vừa lúc nhìn thấy toàn bộ quá trình cứu con gái mình, giờ phút này trong lòng cô rất cảm kích, lại cảm thấy hết sức lo lắng.

Bé gái được Tống Hàng Hàng bảo hộ dưới thân, trên căn bản không có gì đáng ngại, đầu gối và khuỷu tay chỉ bị xước da, ở bên cạnh nhỏ giọng khóc nức nở mà thôi. Mẹ của đứa bé thỉnh thoảng cúi người xuống xoa xoa cánh tay rồi bắp chân con gái, thỉnh thoảng chắp tay trước ngực, sau đó lặng lẽ làm một chữ thập.

Nhìn Cố Ngự Lâm không nói lời nào, cô có lòng an ủi, nhỏ giọng mở miệng, "Chàng trai trẻ, ở hiền gặp lành, yên tâm đi, cô ấy nhất định sẽ không có chuyện gì."

Anh hơi gật đầu, trong lòng yên lặng cầu nguyện.

Chỉ mong… Chỉ mong… Hàng Hàng, ngàn vạn lần không được có việc gì…

Khi đèn phòng cấp cứu vừa tắt, Cố Ngự Lâm chợt đứng dậy, nhìn bác sĩ nam mặc áo blouse trắng bước ra.

"Bác sĩ… Cô ấy, cô ấy, như thế nào?"

"Nhanh lên, đi thăm cô một chút đi…" Bác sĩ lắc đầu một cái, xoay người rời đi.

Đây, đây là ý gì?!

Cố Ngự Lâm lảo đảo lùi lại một bước, mẹ bé gái sau lưng vội vàng đỡ anh.

Hàng Hàng… Hàng Hàng… Em sẽ không có việc gì, không nên làm anh sợ…

Anh đang muốn vọt vào phòng cấp cứu, mấy y tá lại đẩy băng

-ca Tống Hàng Hàng đi ra từ phòng giải phẫu.

"Hàng Hàng! Hàng Hàng!" Cố Ngự Lâm xông lên trước, liều mạng gọi.

"Xin anh tránh ra một bên, bệnh nhân phải mau chóng đưa tới phòng bệnh."

Mấy y tá kia vừa nói vừa ngăn cản anh, anh đành chạy sát theo băng

-ca.

Sau khi an trí phòng bệnh cho Tống Hàng Hàng xong, các y tá cũng ra khỏi gian phòng, Cố Ngự Lâm đi lên trước, đau lòng nhìn Tống Hàng Hàng chân bó thạch cao, sau đó nắm lấy tay cô thật chặt.

Tay của cô lạnh quá, lạnh đến lòng anh sợ hãi.

"Hàng Hàng, em, em làm sao vậy? Có đau ở đâu không?" Anh lo lắng mở miệng, cẩn thận từng li từng tí hỏi cô.

Tống Hàng Hàng mới vừa tiêm thuốc tê, lên này mới hoàn toàn tỉnh táo lại, mở mắt ra đã nhìn thấy Cố Ngự Lâm, lại nhìn thấy hai mẹ con sau lưng anh, trong lòng thê thảm, bất đắc dĩ nhắm hai mắt lại.

"Hàng Hàng! Hàng Hàng!" Cố Ngự Lâm thấy cô nhắm mắt, trong lòng gấp gáp, "Em đừng nhắm mắt, ngàn vạn lần không được nhắm lại! Có anh ở bên cạnh em đây, em nhất định không có chuyện gì, nhất định không có chuyện gì!"

Anh vội vàng chạy tới bên cạnh giường bệnh gấp rú nhấn nút, vừa hô to ra ngoài cửa: "Bác sĩ! Bác sĩ! Mau tới đây, các người mau tới đây!"

"Sao vậy?" Một y tá thâm niên đi vào, nói với Cố Ngự Lâm, "Sao lại gọi lớn tiếng như vậy?"

"Cô ấy, bạn gái tôi, cô ấy lại bất tỉnh, không mở mắt ra, cô ấy sao vậy?" Cố Ngự Lâm nói năng lộn xộn.

"Thuốc tê còn chưa hết tác dụng, lo lắng vớ vẩn cái gì?" Y tá kia xem thường, nói với anh, sau đó lại xoay đầu lại xem xét bệnh nhân trên giường, chợt đổi giọng nói, "Ai! Không biết thanh niên các cậu mắt mũi để đâu? Không phải cô gái này còn nguyên vẹn nằm đó sao? Mắt mũi để đâu vậy hả?"

"A?" Cố Ngự Lâm kinh ngạc quay đầu lại, quả thật, Tống Hàng Hàng đang mở to hai mắt nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!