Chương 42: Ngoài ý muốn

Buổi chiều ba bốn giờ, trên quảng trường tĩnh lặng, chỉ có hai người bọn họ cùng hai mẹ con kia.

Vòng quanh quảng trường dạo một vòng, Tống Hàng Hàng và Cố Ngự Lâm đứng ngay chính giữa quảng trường, ngồi xuống ghế gỗ nơi khu vực có chim bồ câu.

Cô lặng lẽ ngả đầu lên bờ vai anh, anh ngửi thấy hương thơm trên người cô, thân thể hơi run lên, ngượng ngùng căng thẳng.

Hôn cũng đã hôn rồi, còn xấu hổ như vậy! Tống Hàng Hàng thầm buồn cười, kéo tay anh đặt lên đầu gối mình, mở bàn tay anh ra, ngón tay vô ý thức vẽ

loạn.

Anh càng căng thẳng hơn.

Tay của anh lành lạnh, thật là thoải mái…

Tay của cô ấm áp, thật là thoải mái…

"Cô cô…" Một con chim bồ câu trắng chợt nhảy đến bên chân bọn họ.

Cô mỉm cười, chợt hứng thú, "Đồ ngốc, mang đồ ăn không?"

"A? Không có…"

Tống Hàng Hàng không thể làm gì khác hơn là cởi balo của mình xuống, lục lọi thật lâu, rốt cuộc tìm được một bọc nhỏ mạch lệ tố(*) còn dư lại.

(*) Mạch lệ tố: Một dạng sô cô la tiện lợi, lượng calo cao, ăn nhiều dễ gây béo phì.

"Không biết chim bồ câu có ăn cái này không…" Cô lẩm bẩm nói, vẫn lấy ra một

viên mạch lệ tố, dùng ngón tay bóp nát vẩy lên trên nền gạch phía

trước, nơi có chim bồ câu.

Chim bồ câu thấy cô vươn tay, đầu tiên là giật mình, đại khái ngửi thấy hương vị trên mặt đất, mới cẩn thận

từng li từng tí nhảy nhảy lên trước, dùng cái mỏ màu hồng nhẹ nhàng mổ,

cho vụn bánh vào miệng.

Tống Hàng Hàng thấy vậy, cảm thấy dị

thường thú vị, vì vậy đứng lên, "Chim bồ câu bên kia rất nhiều, em chạy

sang bên kia, anh đi không?"

Anh nhẹ nhàng lắc đầu, "Em đi đi, anh nhìn là được rồi."

Anh nhìn Tống Hàng Hàng nhẹ nhàng đi về phía trước, cẩn thận đi tới chỗ bầy bồ câu, sau đó từ từ ngồi xổm người xuống.

Cô nhỏ giọng "Xuỵt xuỵt" với bồ câu, anh không tự chủ được muốn cười.

Chim bồ câu dần dần xúm lại bên người cô, cô vui vẻ vừa bóp vỡ một viên lại

một viên mạch lệ tố, vừa đùa với chim bồ câu, còn cẩn thận sờ sờ đầu một con bồ câu đen.

Chim bồ câu đen cực kỳ ngoan ngoãn dưới tay cô, còn phát ra âm thanh "cô cô…".

Anh chợt vô cùng hâm mộ nó.

Cô ngồi xổm thật lâu, sau đó một cô gái nhỏ mặc váy vàng nhạt chạy tới sau lưng Tống Hàng Hàng, vươn cái tay nhỏ bé ra, sợ hãi níu lấy cánh tay

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!