Vì vậy, Hứa Nghiêu Thực không thể làm gì khác hơn là lần thứ hai nâng Tống Hàng Hàng hôn mê lên xe…
Tống Hàng Hàng được đặt ở ghế lái phụ, Hứa Nghiêu Thực mới cài dây an toàn
cho cô, mở cửa lên xe từ bên kia, lại phát hiện cô nghiêng người, đầu
chúi xuống, thân thể chợt chệch hướng, trực tiếp rời chỗ ngồi.
Anh bất đắc dĩ nhún vai, không thể làm gì khác là vòng một tay đỡ hông Tống Hàng Hàng, một tay khác nắm bả vai của cô kéo cô lên ghế.
"Nhìn thì rất gầy, sao lại nặng như vậy…" Anh thầm nói.
Tống Hàng Hàng bị anh giữ không thoải mái, trong miệng lẩm bẩm mấy câu không rõ, thân thể vặn vẹo, cự tuyệt anh đỡ.
"An phận một chút cho tôi!"
Anh nhẹ giọng gầm lên một câu, trái lại đối phương rất nghe lời, không ngờ
lại ngừng giãy dụa, còn chủ động cọ xát về phía trước.
Nhưng vẫn vô dụng.
"Bốp" một tiếng, hai cái đầu đụng vào nhau.
"Cô!"
Hứa Nghiêu Thực tức quá hóa cười, sau đó hung hăng trợn mắt trừng Tống Hàng Hàng.
Cô cũng đau, nhíu mày, gương mặt đỏ bừng, miệng vô ý thức chu ra, không thoải mái thốt ra mấy âm thanh hừ hừ.
Hứa Nghiêu Thực sững sờ nhìn cô, ngây người chốc lát, bàn tay nắm bả vai cô lại càng chặt.
Chốc lát, dùng sức, nâng cô trở về chỗ ngồi, từ từ rút tay về.
Anh thu hồi bàn tay đặt trên người Tống Hàng Hàng, ngồi thẳng, nổ máy rời đi.
Thành phố K là một thành phố không phân biệt ngày đêm, đã là mười hai giờ
đêm, hai bên đường vẫn đèn đường sáng rỡ, đèn nê ông dọc theo đường phố, chiếu đủ màu sắc sặc sỡ kỳ lạ, Hứa Nghiêu Thực lao xe qua, tạo nên một
dải màu xinh đẹp bên sườn xe.
Dọc theo đường đi, Tống Hàng Hàng
vẫn an tĩnh ngủ, Hứa Nghiêu Thực không nhìn cô nữa, thậm chí cô không
cẩn thận nghiêng đầu, tựa vào vai anh, anh cũng chỉ nhẹ nhàng dịch thân
thể một chút, không hề quay đầu.
Đến cửa phòng ký túc xá, anh quen thuộc tìm được chìa khóa trong túi xách của cô, nâng cô vào cửa.
Đặt đồng hồ báo thức trước giờ lên khóa đầu tiên nửa giờ, lại lưu lại tờ
giấy "ngày mai liên lạc", anh không hề nán lại, xoay người đi ra.
Đêm đã khuya, sâu không thấy đáy.
Lúc này bầu trời thành phố K, không thấy được ánh trăng, không thấy được vì sao, có lẽ bởi vì thành thị quá sáng, sáng đến nỗi bọn họ chỉ có thể
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!