Không tới mười phút đi xe, Tống Hàng Hàng đã đến Quảng Hoa. Xuống xe, cô bị cảnh tượng vắng ngắt trước mắt hù sợ.
(⊙o⊙)... Không phải hôm nay nhận bằng tốt nghiệp sao? Sao chỉ lác đác vài người thế này?
Cô chưa kịp hoàn hồn, đã thấy bác bảo vệ chạy tới, hô to:
"Cô bé đằng kia, em là Tống Hàng Hàng sao?"
Gọi, gọi cô? Cô không nhớ mình có quen biết bác bảo vệ này.
Mặc dù nghĩ như vậy, Tống Hàng Hàng vẫn đẩy xe đạp tới, "Bác gọi cháu?"
Bác bảo vệ kích động, "Là học sinh Tống Hàng Hàng phải không? Tôi thấy đến
sớm như vậy, em nhất định là đứa trẻ ngoan, thầy giáo Vương bào em tới
phòng làm việc tầng bốn tìm thầy ấy."
"A… Vâng…"
Tống Hàng Hàng đầy bụng hồ nghi chậm chạp dắt xe vào sân trường. Thầy giáo
Vương? Hình như chủ nhiệm trước họ Vương, dạy tiếng Anh?
Cất kỹ xe đạp, Tống Hàng Hàng leo lên cầu thang, may thay Quảng Hoa không có thang máy, bây giờ cô bị ám ảnh bởi nó rồi.
Lên tầng bốn, nhìn một dãy phòng làm việc trước mắt, Tống Hàng Hàng ngây
người, cái đó… Thầy giáo Vương gọi cô đến phòng làm việc nào để tìm?
Mặc kệ, cứ từ từ tìm, dù sao cũng có tấm biển phòng.
Bốn phòng, vào sai hai phòng, đến chỗ phòng "405", thấy trên cửa viết "Vương Húc, Chủ nhiệm lớp chọn khối 9", chắc không sai!
Tống Hàng Hàng căng thẳng, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Mời vào!"
"Kẽo kẹt......" Cửa mở ra.
"Thầy giáo Vương, thầy, thầy tìm em có phải không ạ?"
"A… là Hàng Hàng à! Rất đúng giờ đó! Đến đây, ngồi xuống ngồi xuống."
Đổ mồ hôi! (⊙-⊙)! Không phải là vì cô mở cửa phòng làm việc đúng lúc đồng hồ báo tám giờ chứ!
"Hàng Hàng à, kết quả kì thi lên Cao Trung lần này không tệ lắm!"
"Vâng, tạm được ạ."
Cô chưa quên, kết quả năm đó đúng là vượt xa khả năng của người bình
thường, đứng hạng nhất, bằng không sao cha mẹ có thể vui đến như vậy.
"Chuẩn bị xong bài phát biểu chưa?"
Gì? Bài phát biểu? Sao một chút ấn tượng cô cũng không có?!
"Lát nữa tám giờ rưỡi các học sinh đến đầy đủ, hôm nay em cần phải làm tốt
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!