Một tháng sau, thư trúng tuyển của trường Đại học cũng đến, Tống Hàng Hàng
và Cố Ngự Lâm như ý nguyện thi đậu vào trường Đại học lý tưởng.
Tống Hàng Hàng đưa số điện thoại nhà của cô cho Cố Ngự Lâm, nhưng lại không
dám cho anh táo bạo gọi điện thoại, chỉ ước định chuông điện thoại reo
một tiếng, nếu như không ai nhận hoặc có người khác nhận thì nhanh chóng dập máy, như vậy do dù cô không kịp nhận điện thoại cũng biết là anh
gọi đến.
Mỗi ngày cô
như thiếu nữ hoài xuân, chờ đợi điện thoại của anh. Nhưng không biết
cảnh mình ngày ngày nhìn chằm chằm điện thoại đã sớm bị mẹ nhìn thấu.
Thật ra mẹ Tống không hề cổ hủ giống như cô nghĩ, bà cũng không muốn bóc
trần tâm sự của con gái, trong lòng lại rất vui vẻ, xem ra nữ nhi đã
thật sự trưởng thành, ha ha.
"Reng reng reng…" Điện thoại lại vang lên, Tống Hàng Hàng đang trong phòng đọc sách vội vàng đứng dậy cầm điện thoại lên.
Ba Tống đang ngồi trong phòng khách kỳ quái nói: "Sao gần đây điện thoại
lại nhiều như vậy." Mẹ Tống liếc ông một cái, trong lòng thầm nghĩ đầu
óc ba Tống thật chậm chạp.
"A lô." Tống Hàng Hàng nhỏ giọng nói về phía ống nói.
"Ừ, Hàng Hàng, là anh."
"Em biết rồi."
"Hàng Hàng, anh nhớ em lắm."
"Em cũng nhớ anh…"
"Trưa nay ăn gì?"
"Mẹ nấu sườn xào chua ngọt, rất ngon, lần sau mời anh tới ăn."
"Hàng Hàng."
"Ừ…"
"Không thể để ba mẹ em biết chuyện của chúng ta sao? Mẹ anh đã cho phép rồi."
"Anh, anh nói với mẹ anh rồi?"
"Ừ, bà ấy không có ý kiến."
"Mẹ anh thật tốt, em cứ sợ mẹ sẽ mắng em, bà lại càm ràm."
"Hàng Hàng, em đi xuống được chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!