Cố Ngự Lâm nằm
trên bàn, khóe miệng giương lên, lộ ra hai lúm đồng tiền thật sâu, khó
có khi anh chàng cụ non lại lộ ra bộ dáng "Người đẹp nằm ngủ".
Tống Hàng Hàng nghĩ thầm, cũng đúng thôi, như vậy mới là vẻ mặt của chàng trai trong lòng cô nên có!
Nhưng quyển vở phía dưới kia, vết ẩm ướt phía trên đã phá hỏng phong cảnh.
Anh còn đang ngủ say, sau gáy bị vỗ nhẹ, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trước mặt không có một bóng người.
Xem laptop trên bàn, khuôn mặt không nhịn được mà đỏ lên, vội vàng nhét nó vào hộc tủ.
"Ha ha, chớ dấu, em đã nhìn thấy!" Tống Hàng Hàng đắc ý đứng sau lưng anh.
Cố Ngự Lâm vội vàng nhìn quanh bốn phía, may mắn bây giờ là giờ nghỉ trưa, trong phòng học không có những bạn học khác, nếu không anh chẳng còn
mặt mũi nào nữa!
"Sao em lại ở đây? Chưa trở về túc xá ngủ à?"
Tống Hàng Hàng hừ một tiếng, nghĩ thầm đừng nghĩ là cô không biết anh đang
chuyển đề tài, trong lòng nảy sinh ý định trêu chọc anh, "Tới thăm anh."
Cố Ngự Lâm lại càng đỏ mặt hơn.
Hai người bên nhau đã được hơn nửa năm rồi, Tống Hàng Hàng nghiêm túc tra
hỏi mới biết Cố Ngự Lâm đã có tình cảm với cô từ rất lâu. Sau khi nói
thẳng ra, trái lại anh lại hay xấu hổ hơn.
"Sao hôm nay lại chăm chỉ như vậy? Thời gian ngủ trưa lại tự học trong phòng học?" Cô hỏi.
"Sắp thi tốt nghiệp trung học rồi."
A, cũng đúng, còn hai tuần nữa, không bao lâu nữa sẽ thi tốt nghiệp trung học…
"Em có nguyện vọng gì?" Anh hỏi.
"Còn chưa nghĩ ra, anh thì sao?"
"Anh cũng nghĩ chưa ra."
"…"
Trong lòng anh đang có ý tưởng, rất đơn giản, anh muốn học chung một trường với cô.
Không phải cô không nhìn ra, cô cũng đang nghĩ, nhưng lại không dám nói.
Tuần trước khi cô rời trường về nhà, cha đã nói chuyện với cô, nói cô tranh
thủ thời gian ôn thi vào Đại học kinh tế thành phố K.
Đại học A
bất đồng với các trường đại học quốc nội khác, ngoài việc đạt thành tích tốt nghiệp trung học còn phải thi phỏng vấn môn tiếng Anh, thông thạo
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!