Chương 24: Ngoại truyện Cố Ngự Lâm: Lỡ miệng dẫn đến lời tỏ tình

Anh vẫn tin chắc cô sẽ không rời khỏi anh, đã cho rằng cô là sinh mệnh của

anh, không thể không tồn tại, nụ cười đáng yêu, lúc ngây thơ ngu ngốc,

khi mạnh mẽ, khi lại khóc thút thít không rõ nguyên do.

Lần đầu

tiên anh thấy nước mắt cô, cô ôm lấy chân anh vừa buồn cười vừa đáng yêu buộc anh phải thề, cô sẽ nở nụ cười sáng lạn khoe thành tích với anh,

cô thổ lộ tâm sự với anh dưới ánh trăng, cô khoác áo ngoài lếch thếch

đáng thương ngồi ở cửa phòng ký túc xá mà không về nhà được, là cô cười

hì hì kiên quyết bỏ thịt nướng vào phần cơm của anh, là cô chơi trò ném

bóng rổ ba điểm với anh…

Những ký ức này, chỉ thuộc về anh và cô, không có người thứ ba.

Anh cho rằng, một ngày nào đó, anh sẽ khiến cho nhóc ngốc của anh thông suốt.

Lần đầu tiên anh biết sợ, là khi cô luống cuống vì tên nam sinh kia, vẻ mặt anh không đổi, nhưng trong lòng lại dẫy lên sóng biển mãnh liệt, cô,

không ngờ lại nhắc tới một nam sinh khác trước mặt anh, không ngờ cô lại hỏi anh có nên tiếp nhận một nam sinh khác hay không.

Vậy anh ở

trong lòng cô, được xem là gì? Nỗ lực lâu như vậy, nhưng chỉ từ quan hệ

là một cậu em trai, biến thành quan hệ bạn thân đơn thuần thôi sao?

Anh đã từng chắc chắn như vậy,

thậm chí chứng kiến tới cảnh bọn họ tay trong tay đi với nhau bên ngoài

phòng học, còn tưởng rằng chỉ là cơn ác mộng, tỉnh mộng, tất cả lại trở

lại điểm xuất phát.

Nhưng Y Tuệ nói cho anh biết, cô không còn là của anh, bên cạnh cô, đã có người có thể thay thế anh.

Lúc ban đầu, tim anh đau, anh tức giận, nghĩ tới việc trực tiếp đoạt lại cô nhóc ngốc nghếch kia, nhưng khi anh vọt tới cửa phòng học cô, anh nhìn

thấy cô ngước khuôn mặt nhỏ lên, cười nhẹ nhàng nói chuyện với người

kia, anh sợ, anh nhìn thấy nụ cười ấm áp của cô, trong lòng rất vui, chỉ cần cô vẫn giữ được nụ cười này, vậy là đủ rồi, anh nghĩ, vậy là đủ

rồi, nếu như người kia có thể khiến cô vui vẻ, anh sẽ không làm khó cô.

Không có cô trong cuộc sống, hình như cuộc sống của anh cũng không có gì thay đổi, vẫn ăn cơm, đi học, giờ tự học buổi chiều vẫn nằm ngủ như cũ, các

bạn học đều nói anh là ông cụ non, người khác không dễ nhận ra tâm tình

anh đang biến hóa.

Chỉ có

chính anh biết, mỗi lần nhìn thấy cô, thấy cô ở trong căn tin ăn phần

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!