Hát xong, tám người ngồi xe trở về trường học, ăn xong cơm tối liền an tâm tiếp tục giờ tự học buổi tối.
Lúc nghỉ ngơi trong giờ học, Tống Hàng Hàng trốn khỏi ánh mắt truy tìm của Đỗ Tử Thăng, tới ban 11 tìm Cố Ngự Lâm.
Cô vốn định nói chuyện trên hành lang, nhưng nhìn dòng người huyên náo chung quanh, bèn kéo Cố Ngự Lâm đến sườn đồi nhỏ.
Cố Ngự Lâm vẫn không nói tiếng nào đi theo phía sau cô, từ sau lần ăn cơm
trước, đã rất lâu rồi anh không đi qua tìm Tống Hàng Hàng, nhưng anh
chưa bao giờ bỏ qua tin tức về cô, bao gồm việc cô mới vừa giành được
giải quán quân cuộc thi "khéo tay khắc đẹp" với Đỗ Tử Thăng, kẻ anh gặp ở căn tin hôm đó, bao gồm cả việc bọn họ vui chơi ở "Nhạc đảo".
Trong lòng anh rất không thoải mái.
Tống Hàng Hàng buông cánh tay anh ra, cô nói: "Cố Ngự Lâm, có một số việc
mình chỉ nói cho cậu nghe. Cậu phải nghĩ kế giúp mình."
Tống Hàng Hàng nói: "Mình nhớ cậu đã nói, "Những điều tôi cho rằng tôi muốn,
không nhất định có thể giúp tôi có được hạnh phúc chân chính"."
Cố Ngự Lâm khẽ gật đầu.
"Mình vẫn cho là, mình thích một người, nhưng bây giờ mình lại bắt đầu hoài
nghi." Tống Hàng Hàng ngồi xuống, nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời,
"Trước kia là mình luôn đơn phương theo đuổi chạy theo anh ấy, nhưng bây giờ, anh ấy tiếp cận mình, mình liền sợ. Cố Ngự Lâm, cậu hiểu không?"
Cố Ngự Lâm lại gật đầu.
"Ha ha, cậu không hiểu, một thằng nhóc như cậu thì biết cái gì đây? Mình
thật ngốc mới hỏi cậu." Tống Hàng Hàng lẩm bẩm nói, nhẹ giọng tự giễu,
"Nhưng mình vẫn muốn nói cho cậu đó."
Cố Ngự Lâm cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì, khuôn mặt của anh chìm trong bóng tối, không thấy rõ nét mặt.
"Cậu nói, anh ấy tiếp cận mình, mình có nên tiếp nhận hay không?"
"Em, thích anh ta?" Giọng nói của anh buồn bã, là tiếng lòng của anh.
"Mình không biết, chính mình cũng không biết."
"Nếu như em không xác định là thích, vậy thì, nhất định em không thích, tối thiểu, em còn chưa đủ thích…"
"Ha ha, sao nói giống nhiệm chú vậy? Cố Ngự Lâm, lời này là ai dạy cậu?"
"Không có ai dạy tôi, nhưng tôi biết!" Cố Ngự Lâm giận dỗi nhấn mạnh, "Nếu
như, nếu như anh ta khiến em hoang mang không muốn tiếp nhận, vậy thì
hãy chờ đến khi anh ta có thể khiến em tin tưởng. Chờ một chút đi!"
Cố Ngự Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt của anh lấp lánh như kim cương, "Hàng Hàng, em hãy tìm một người mà em hoàn toàn tin tưởng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!