Tống Hàng Hàng cảm thấy đầu rất đau, choáng váng nặng nề không suy nghĩ được gì nữa, hai mắt nặng trĩu, vô luận cô dùng sức như thế nào cũng không
mở ra được.
Nằm như vậy rất lâu, cố gắng cử động thân thể cùng
suy nghĩ, cô cả kinh, rốt cuộc nhớ tới hình ảnh thang máy rơi, chẳng lẽ, cô trở thành người thực vật?! Tống Hàng Hàng càng nghĩ càng sợ, cô sống đã 29 năm, chưa lúc nào cảm thấy sợ hãi như vậy.
"Tống Tống, mặt trời đã lên cao rồi! Nhanh dậy đi!" Trên mông bị đánh một cái.
Ơ? Đau?
Bốp! Lại một cú nữa, lúc này đau hơn.
"Nói nhảm! Đương nhiên sẽ đau! Không muốn bị đánh thì dậy cho mẹ, chỉ còn 40 phút nữa thôi, con không sợ muộn nhưng mẹ ghét bị thầy cô con xem
thường, mau dậy đi!"
Giọng nói này, sao quen tai như thế?
Mẹ
- mẹ?
"Con ngủ đến u mê rồi hả?" Đầu lại bị đánh một cái.
Tống Hàng Hàng chợt trừng lớn mắt, khiến mẹ Tống đang ghé người lại gần giật mình. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, rất có hiệu quả phim hài.
"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
"Con bé này, mẹ gọi con rời giường thì phải vào phòng con chứ sao?!"
"Gọi… Gọi con rời giường? Phòng con?!"
Tống Hàng Hàng ngắm nhìn bốn phía, quả thật là phòng cô, trong phòng sơn
tường trắng, nền gạch màu vàng nhạt, trên bàn sách kế bên là ống đựng
bút con thỏ bằng gốm cô dùng từ nhỏ đến lớn. Chuyện gì xảy ra? Cô bị tai nạn thang máy, sao lại từ Bắc Kinh bay đến quê nhà phương Nam?
Chợt liếc về áo len trên người mẹ, thần xui quỷ khiến bật cười, "Mẹ, cái áo
này đã nhiều năm rồi, kiểu dáng cũng lỗi mốt, sao mẹ còn mặc?"
Gáy đau xót, mẹ xuống tay vẫn tàn nhẫn như vậy!
"Mẹ nói con khờ thật rồi, cái áo này là tháng trước con mua cho mẹ đấy,
sao? Thấy thích nên muốn lừa về mặc? Hừ, con đừng hòng nghĩ đến chuyện
đó!"
Lúc này Tống Hàng Hàng mới thực sự tỉnh táo lại, cô vội vàng nắm lấy bả vai mẹ, nhìn chằm chằm khuôn mặt bà: Không sai! Đây là mẹ!
Cô lại lăn xuống giường mở tủ âm tường(*), đứng trước gương lớn: Không
sai! Đây là Tống Hàng Hàng!
Đúng là hai người mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!