Đỗ Tử Thăng sững
sờ nhìn Tống Hàng Hàng, anh vẫn biết Tống Hàng Hàng rất xinh đẹp, nhưng
cho tới nay vẫn chưa từng thấy cô như trước mắt, tràn đầy hơi thở tự
tin, ánh mặt trời chiếu lên người cô gái hiện lên màu vàng lấp lánh,
giống như ánh quang của lợi kiếm khi rút ra khỏi vỏ, ưu nhã mà mỹ lệ tự
nhiên.
Đỗ Tử Thăng vẫn còn đang thất thần, trên vai bỗng ép xuống.
"Vị bạn học này, phiền cậu tránh ra!"
Phiền? Tránh ra? Tại sao?
Đỗ Tử Thăng vô cùng nghi hoặc xoay người, vừa định mở miệng, chợt nghe thấy giọng nữ sau lưng…
"Cố Ngự Lâm, cậu tới rồi!"
Cố Ngự Lâm nhàn nhạt mở miệng, "Ừ, tôi tới đây."
Anh liếc nhìn Đỗ Tử Thăng, "Không giới thiệu một chút sao?"
Tống Hàng Hàng nhìn Đỗ Tử Thăng, lại khẩn trương chỉ vào Cố Ngự Lâm nói: "Tử Thăng, Cố Ngự Lâm là bạn học hồi lớp 10 với mình, bạn thân của mình!"
Lại quay đầu nói với Cố Ngự Lâm: "Đỗ Tử Thăng, bạn học hiện tại của
mình."
"Này, Cố Ngự Lâm, nhanh ngồi xuống cùng ăn đi!"
Cố Ngự Lâm "Ừ" một tiếng nặng nề ngồi xuống, đẩy phần cơm trước mặt tới đối diện, "Cơm chiên của em!"
Hỏa khí thật lớn, "Sao, sao hôm nay lại chậm như vậy…"
"Chậm? Hôm nay quá nhiều người!"
Được rồi, Tống Hàng Hàng nhanh chóng ngậm miệng ăn cơm chiên trước mặt, nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói không sai!
Về phần Đỗ Tử Thăng, trước hết khoan hãy để ý tới, quả bom hẹn giờ trước mắt vẫn quan trọng hơn…
Tối hôm đó, hai người Tống Hàng Hàng và Đỗ Tử Thăng đứng trên bục giảng,
tuyên bố kêu gọi mọi người tham gia hoạt động kỷ niệm ngày thành lập
trường, tiếng kêu than la hét vang vọng khắp lớp, khẩn trương nói rõ
mình cũng sẽ tham gia hoạt động kỷ niệm thành lập trường. Đỗ Tử Thăng
giới thiệu đơn giản các hoạt động, sau lại cường điệu nói với bọn họ về
cuộc thi tài "Khéo tay khắc đẹp", quả nhiên sau khi tan lớp có bạn học
tới báo danh.
Đây chính là sức quyến rũ của nhân cách! Tống Hàng Hàng nghĩ thầm, Diệp Nhất Đình ghé đầu qua…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!