Chương 16: Chủ nhân của bàn tay kia

Tống Hàng Hàng mang một chồng sách lớn trên phòng học lớp mười một.

Tới cửa phòng học ban 12, một nam sinh đi ra từ trong phòng học, "Bạn học, bạn ở ban 12 sao?".

"Hả?" Tống Hàng Hàng nghi ngờ ngẩng đầu lên, "Đúng vậy."

"Tôi giúp bạn chuyển sách vào, thấy một mình bạn mang nhiều sách như vậy, chắc chắn rất mệt mỏi."

"À, đây, cám ơn bạn." Tống Hàng Hàng chia một phần sách cho cậu, đồng thời

cẩn thận từng li từng tí quan sát đối phương.

Mặt chữ điền, sống mũi cao, dáng dấp cũng không tệ lắm, mang mắt kính, trông rất nghiêm túc.

Được rồi, bạn học Tống Hàng Hàng đã quên cậu ấy chỉ là một học sinh mà thôi, đoán chừng cô cũng đã quên chính mình cũng đang là một học sinh.

Có kinh nghiệm từ Lý Hoa Hưởng lần đó, hiện tại Tống Hàng Hàng cũng không

dám tùy tiện đoán bậy, cô nghĩ, đoán chừng nam sinh này chỉ là một người bạn học thân thiện thôi.

Quả nhiên, sau khi Tống Hàng Hàng tìm

một chỗ ngồi ngồi xuống, ngay sau đó lại có nhiều bạn học khác tiến vào, nam sinh mặt chữ điền cũng nhiệt tình tiến lên giúp một tay.

Lại chốc nữa, Diệp Nhất Đình tiến vào, Tống Hàng Hàng vội vàng gọi cô một

tiếng, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình ý bảo cô ấy tới đây ngồi.

Không ngờ Diệp Nhất Đình ngượng ngùng cười với cô, còn mình thì ngồi vào một vị trí khác.

Ồ? Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Thật kỳ quái, Diệp Nhất Đình lại vỗ vỗ vị trí bên cạnh cô ấy, "Hàng Hàng, không phải bạn nên ngồi bên này?"

Tống Hàng Hàng tò mò nhìn bên kia, không có gì đặc biệt, chẳng lẽ Diệp Nhất

Đình đặc biệt thiên vị chỗ ngồi đó sao? Bạn học lâu như vậy mà cô vẫn

không phát hiện ra…

Cô còn đang nghi hoặc, ngồi ở trước mặt Diệp

Nhất Đình là một nam sinh mặt chữ điền, quay đầu lại, đưa một ly trà sữa cho Diệp Nhất Đình, còn quen thuộc cười nói với cô ấy.

Không thể nào? Chẳng lẽ…

Tống Hàng Hàng bắt đầu nhiều chuyện, vội vàng sắp xếp đồ liền chạy sang chỗ ngồi bên cạnh Diệp Nhất Đình, đặt mông ngồi xuống.

"Ha ha, Nhất Đình, mình tới đây."

"Ừ…" Diệp Nhất Đình nhìn cô ngồi bên cạnh, dừng nói chuyện, cúi thấp đầu xuống.

Được rồi, xem ra người ta đang xấu hổ, lát nữa mới tra hỏi!

Giờ tự học buổi tối rất nhanh lại bắt đầu. Tống Hàng Hàng ngó ngó Diệp Nhất Đình có vẻ đang chăm chú làm bài tập, quyết định chọn lựa một phương

thức kín đáo hơn.

Cô mở ra sổ bút ký mới mua ra, tiếp đó viết mấy chữ lên trang sau cùng của cuốn sổ, đẩy tới trước mặt Diệp Nhất Đình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!