Gian Nhà Vàng chất đống vàng bạc châu báu, bất cứ vật nào cũng là văn vật Inca vô giá. Tôi dán sát người vào đàn tế, không dám thở mạnh lấy một cái. Ở cửa vào Gian Nhà Vàng, một đội ngũ người ngoại quốc trang bị đến tận răng, cầm đèn pha công suất lớn, dàn quân chỉnh tề ở hai bên sẵn sàng ngăn đón quân địch. Họ mặc trang phục màu xanh lá cây chuyên dụng trong rừng nhiệt đới, bên ngoài là áo chống đạn, đầu đội mũ sắt, tay cầm AK. Người nào cũng đứng thẳng tắp, tỏ rõ tư thế oai hùng, dũng mãnh.
Ai không biết sẽ ngỡ rằng đây là một đội quân danh dự đang xếp hàng chờ nguyên thủ quốc gia duyệt đội ngũ. Không lâu sau, tiếng ủng da lộp cộp vang lên ở lối vào, tôi ló đầu lên khỏi đàn tế để xem xét, đập vào mắt là một thanh niên còn trẻ măng, tóc vuốt keo bóng loáng, miệng ngậm xi gà, miệng cười nhếch mép, đang đi vào Gian Nhà Vàng.
"Ông anh Nhất, tôi biết anh đang ở trong này, thế nào, sao không nể mặt ra gặp gỡ một chút?"
Tôi thấy đó là Vương Thanh Chính, cậu cả nhà họ Vương, trong lòng vừa kinh ngạc vừa giận dữ. Chẳng phải thằng ranh này đã chết cháy trong mỏ vàng từ lâu rồi hay sao, sao lúc này lại dẫn theo rất nhiều lính đánh thuê đột ngột nhảy ra ngáng đường thế này?
Chẳng lẽ, lúc trước y đã giả ngây giả dại, cố tình diễn một vở kịch nhằm mục đích che dấu tai mắt người khác, xóa bỏ lòng cảnh giác của chúng tôi? Nghĩ tới Lưu Mãnh oan uổng mất mạng vì một cậu chủ khốn nạn như thế này, tôi ước gì có thể lao ra cắn chết gã Ma Cô Trẻ trời đánh thánh vật này. Nhưng tương quan lực lượng lúc này không cho phép hành động theo cảm tính, tôi đành phải tiếp tục núp sau đàn tế, lặng lẽ quan sát hành động của kẻ địch để tìm thời cơ phá vòng vây.
Ma Cô Trẻ mỉm cười, vênh váo nói: "Nếu anh không chịu đi ra, trước hết tôi đành phải mời mấy người bạn của anh uống một tuần trà, thong thả mà chờ anh vậy."
Tôi vừa sinh ra dự cảm xấu thì bỗng nghe thấy một tràng tiếng chửi rủa vang lên trong đường hành lang, "Ma Cô Trẻ, có gan thả ông béo mày ra, chúng ta ra ngoài đánh thử một trận, xem ông đây có đấm cho mày một cú vãi cả nước tiểu ra quần hay không. Ối, Đm, mày dám đánh tao, tao..."
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Tuyền béo với gương mặt tím bầm bị hai lính đánh thuê da đen đẩy vào bên trong, phía sau cậu ta là Lâm Phương đã bị trói cả hai tay. Tôi cứ ngỡ mọi người đã bị phân tán ra là do vô ý động chạm vào cơ quan nào đó, không ngờ toàn bộ là vở kịch do tên Ma Cô Trẻ Vương Thanh Chính này đạo diễn. Xem ra, trong cuộc hành trình này, lúc nào chúng tôi cũng bị người của nhà họ Vương lợi dụng. Về phần thông tin về ngôi đền thần, chắc chắn họ nắm giữ nhiều hơn tôi rất nhiều.
Thậm chí có thể nói, cho dù không có tôi tham dự, họ vẫn có thể tìm được đền thần, nhưng chỉ vì thiếu chiếc nhẫn tọa độ đóng vai trò mấu chốt, họ mới không thể không nhét tôi vào trong đội ngũ tìm kiếm này.
Tuyền béo bị trói gô, bị người khác đẩy mạnh vào trong Gian Nhà Vàng. Cậu ta nhổ một bãi nước bọt lẫn máu ra, ngẩng đầu lên mắng chửi Vương Thanh Chính thậm tệ một tràng, cuối cùng lớn tiếng nói: "Lão Hồ, nếu hôm nay người anh em này ngã xuống ở đây, cậu hãy tìm cho tớ một chỗ phong thủy tốt. Đến lúc báo thù cho tớ, cậu phải nhớ trước tiên vặt trứng của cái đồ ma cô kia ra, để người anh em này nhắm rượu ở dưới suối vàng."
Cậu ta vừa dứt lời thì bị người da đen da đen ở bên cạnh giáng thẳng báng súng vào mặt. Tuyền béo lảo đảo, thiếu chút nữa là đã ngã ngửa xuống đất. Lâm Phương vội đỡ ở sau lưng, nhờ vậy Tuyền béo mới có thể lấy lại được thăng bằng, mặt cậu ta lập tức hiện lên một vết đỏ bầm lớn. Vương Thanh Chính lắc đầu, rồi lại bắt đầu kêu gọi đầu hàng: "Ông chủ Hồ, nếu muốn anh em của mình được chết thoải mái một chút, anh hãy bước ra đối thoại trực tiếp.
Đám thủ hạ của tôi toàn là những kẻ thô lỗ, lát nữa chẳng may xúc phạm đến hai vị này, anh đừng bảo họ Vương tôi không báo trước."
Lâm Phương nhíu lông mày lại, đứng ra nói với Vương Thanh Chính: "Họ Vương kia, tôi nói trước cho mà biết, nếu cậu dám động đến chúng tôi, từ nay trở đi, tôi đảm bảo nhà họ Vương các cậu đừng hòng có ngày yên lành ở nước Mỹ."
Vương Thanh Chính gằn giọng: "Bản lĩnh của thượng tá Phương, nhà họ Vương chúng tôi đương nhiên biết rõ. Tuy nhiên, một người đã chết thì không bao giờ có năng lực đối nghịch với nhà họ Vương chúng tôi đâu!"
Tuyền béo lập tức đẩy Lâm Phương sang bên cạnh, co chân đạp Vương Thanh Chính. Ai ngờ thằng ranh kia phản ứng nhanh nhẹn hơn bình thường rất nhiều, y hóp bụng khom lưng lại, vung tay tát Tuyền béo một phát. Cú tát này rất mạnh, Tuyền béo phun ra máu lẫn bọt, miệng đỏ lòm máu. Cậu ta há to miệng, định nhào tới cắn Vương Thanh Chính. Thấy Tuyền béo không màng sống chết, lao tới cá chết lưới rách với chủ của mình, đám thủ hạ của Vương Thanh Chính vội vàng phản ứng, bốn tên lực lưỡng lao tới đè nghiến Tuyền béo xuống đất. Tuyền béo giãy dụa làm bọn họ dồn đống vào với nhau, vậy là dùng báng súng nhè vào đầu cậu ta mà giáng loạn xạ. Tôi thừa hiểu, này giờ mà mình không ra mặt, hai người Tuyền béo sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Hiện giờ đành phải đến đâu hay đến đó, trước tiên cứu Tuyền béo thoát khỏi bàn tay của đám dã man này rồi tính sau.
Tôi gõ mạnh một cái vào đàn tế, tất cả mọi người lập tức đình chỉ động tác, đồng loạt nhìn về bên phía tôi. Tố chất của đám lính đánh thuê này của nhà họ Vương cực kỳ xuất chúng, thấy một gian phòng chất đầy vàng bạc châu báu mà không một kẻ nào động lòng tham. Xem ra, Vương Phổ Nguyên đã trả cho bọn chúng một số tiền lớn, thậm chí có khả năng đã hứa là sau khi xong chuyện sẽ chia một phần bảo tàng trong đền thần cho bọn chúng cũng chưa biết chừng.
Tôi dắt dao găm vào trong giày, sau đó hét lớn: "Họ Vương kia, nếu muốn hợp tác cậu hãy ra lệnh cho đám thủ hạ của mình biết điều một chút! Tôi đã biết cái ấn vàng đang ở chỗ nào, nếu cậu còn dám động đến người anh em của tôi, chúng ta sẽ cùng cá chết lưới rách, hai bên sẽ chẳng có lợi lộc gì."
Tôi vừa lên tiếng, vị trí ẩn nấp đương nhiên bị lộ. Vương Thanh Chính hất đầu, hai tên lính đánh thuê của y lập tức cầm súng bò lên trên đống vàng bạc chất cao như núi. Hai người đó, một trái một phải leo lên đàn tế bọc tôi vào giữa. Tôi nhặt lấy một vốc đầy đồng tiền vàng bằng cả hai tay rồi ném văng ra ngoài. Hai người đó giật mình, một tên bị mười đồng tiền vàng cổ ném trúng vào gáy.
Nhân cơ hội đó, tôi chống tay mượn lực nhảy ra khỏi đàn tế, tung ra một cú đá theo đà đá văng tên lính đánh thuê đó cắm đầu rơi thẳng xuống dưới. Hắn luôn mồm rú lên thảm thiết vì xương cốt bị rạn gãy. Tên lính đánh thuê da đen còn lại hiển nhiên không ngờ tới tình trạng này mà tôi vẫn còn có thể bình tĩnh dựa vào nơi hiểm yếu để kháng cự, đầu tiên là ngây ra mất một thoáng, sau đó lập tức giương súng trường lên định bắn tôi. Trong lúc khẩn cấp, tôi quét chân đá văng quá nửa số tiền vàng dưới chân hắn. Hắn lập tức chới với, văng cả súng ra khỏi tay. Nắm bắt lấy cơ hội ngàn năm có một này, tôi chém mạnh tay vào gáy hắn. Gã da đen đó chỉ được cái tốt mã, thực tế không chịu nổi một đòn, choáng váng bởi cú chém của tôi, ngã gục xuống đống vàng, không kêu nổi một tiếng đã ngất lịm.
Tôi định thừa thắng xông lên bắt cậu cả họ Vương làm con tin, nào ngờ thằng ranh này chẳng những tâm địa độc ác mà ý thức cảnh giác còn rất cao, không còn thấy biểu hiện khờ khạo của một cậu ấm lúc trước đâu nữa. Y rít một hơi thuốc lá, lùi lại nấp sau đám đông, sau đó đẩy Lâm Phương ra đằng trước.
"Ông anh Nhất, người của tôi cũng đã bị anh đánh rồi, chắc là đã hả giận rồi chứ. Giờ tôi thả cô Lâm, chỉ giữ lại một mình người anh em của anh lại. Ân tình như thế, có phải anh nên báo đáp lại một chút hay không."
Lâm Phương đứng giữa hai phe, liếc nhìn tôi. Tôi lao xuống dưới đống vàng kéo cô ta về phía mình. Vương Thanh Chính lạnh nhạt nói: "Nơi đây là đường cùng, chỉ có duy nhất một đường ra. Trong gian hầm thì người của tôi đã kiểm tra qua rồi, không hề thấy bóng dáng của ấn Bá Vương đâu cả. Nếu ông anh Nhất đã biết cái ấn vàng đang ở nơi nào, chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ, nếu không,.. hừ hừ."
Chiêu này của Vương Thanh Chính cực kỳ độc. Y chẳng những tránh được va chạm với Lâm Phương, mà còn ép tôi phải nói ra cái ấn vàng đang ở đâu. Nói là thả người nhưng thực ra là đang ép tôi đi vào khuôn khổ. Nếu như vì tôi mà những người khác phải chịu liên lụy, sau khi ra ngoài có lẽ y sẽ nói toáng lên rằng Hồ Bát Nhất là kẻ táng tận lương tâm, hại chết mọi người.
Tôi vừa cởi dây trói cho Lâm Phương, vừa thỏa hiệp với Vương Thanh Chính: "Chuyện này lớn hay nhỏ do chúng ta quyết định, nếu người nhà họ Vương các cậu thật sự có thành ý, tôi thấy mọi chuyện đều có thể thương lượng."
Lâm Phương thốt lên: "Anh không thể tin tưởng y! Mấy đời nhà họ Vương đều là kẻ gian thương, lừa gạt cả. Chỉ cần y lấy được thứ mình muốn, mấy người chúng ta chắc chắn sẽ bị giết sạch."
Tôi vòng ra sau lưng Lâm Phương, mượn cơ hội cởi dây trói nhét khẩu súng lục vào túi hậu của cô ta, thì thầm bảo: "Người anh em của tôi giao cho cô phụ trách. Khi có cơ hội, cô hãy dẫn cậu ta chạy trốn ngay." Nói xong, tôi đẩy Lâm Phương sang một bên, bước tới chỗ cậu cả nhà họ Vương đang nấp kín sau bức tường người.
Vừa mới tới gần đám lính phỉ lửa đốt không chết này, sát khí dàn dụa đã ập thẳng vào mặt. Tuyền béo bị hai tên lính đánh thuê dí súng canh chừng ở một bên, mặt mũi đầy vết bầm tím, áo đã rách tươm như sơ mướp từ bao giờ. Thấy tôi tới gần, cậu ta liên tục lắc đầu. Tôi nháy mắt ra hiệu cho cậu ta cứ yên tâm rồi bảo với Vương Thanh Chính đang núp sau bức tường người: "Có phải đã làm con cháu loài rùa lâu quá rồi cho nên mới hình thành tật xấu co đầu rụt cổ không thế.
Ấn vàng ở đâu, tôi biết, nhưng có một số việc tôi vẫn nghĩ mãi mà không hiểu, cho nên tạm thời chưa định nói cho cậu biết."
Tên sĩ quan phụ tá cho Vương Thanh Chính ấm ớ hỏi: "Anh muốn biết cái gì, phải thế nào mới đồng ý nói cho chúng tôi biết?"
Tôi sửa lại mái tóc, khinh thường nói: "Ngàn vàng cũng khó mà mua được hứng khởi của ông đây, bảo cậu cả nhà mày học theo con rùa kêu vài tiếng, có lẽ tao sẽ nói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!