"Bốn năm ngày là đủ rồi." Vân Kiều quả nhiên bị thu hút sự chú ý.
Cơ thể này là chuột hamster, t.h.a. i kỳ rất ngắn, thời gian ở cữ cũng rất ngắn.
Thực ra bây giờ nàng đã hồi phục rồi, có thể chạy nhảy, cảm thấy toàn thân đầy sức lực, giống như lúc chưa sinh.
Khoan đã!
Vân Kiều lúc này mới nhận ra: "Chàng hỏi giúp Mộc Bạch à?"
"Ừm…" Lôi Tiêu thất vọng cúi đầu: "Hắn không danh không phận cứ ở đây cũng không hay, nếu nàng có thể rồi, ta sẽ bảo hắn chuẩn bị kết đôi cho tốt."
Vân Kiều buồn cười: "Chàng không buồn sao?"
"Dù sao người nàng thích nhất là ta, ta không buồn đâu."
"Thật không?"
"Đương nhiên là thật!"
Lôi Tiêu chột dạ quay đi, thực ra hắn rất buồn, buồn đến mức chỉ muốn xé xác Mộc Bạch.
Nhưng hôm qua sau khi tộc trưởng rời đi, còn đặc biệt tìm hắn nói chuyện rất lâu, trong lời nói đều là không thể ngăn cản Vân Kiều tìm thú phu khác nữa.
Không vì gì khác, vì sự an toàn của Vân Kiều và con non.
Lôi Tiêu cảm thấy mình thật sự không thể ích kỷ thêm nữa.
Nhưng, tim đau quá, chỉ cần nghĩ đến Vân Kiều và Mộc Bạch… tim đau đến mức sắp không thở nổi.
Ngay khi hắn đang chìm đắm trong thế giới của mình, Vân Kiều đến trước mặt hắn, vòng tay qua cổ hắn: "Khóc à?"
"Ta không có!" Lôi Tiêu ngượng ngùng quay đi, mắt hơi đỏ.
Vân Kiều hôn lên khóe miệng hắn: "Đừng buồn nữa được không? Tối nay ta…"
"Không được không được, nàng là Thánh thư, lỡ như lại m.a.n. g t.h.a. i thì sao? Ta… ta đi gọi Mộc Bạch…"
"Khoan đã!"
Vân Kiều ra lệnh một tiếng, Lôi Tiêu đột ngột dừng bước, không dám quay lại.
Hắn không có sức đề kháng với Vân Kiều, sợ mình không nhịn được.
Vân Kiều vòng tay qua eo hắn từ phía sau, nhón chân ghé vào tai hắn nói nhỏ một câu.
Lôi Tiêu vẻ mặt ngơ ngác.
Đổi chỗ?
Chỗ nào?
…
Khoảng ba giờ sau, Lôi Tiêu mới biết chỗ Vân Kiều nói là chỗ nào.
Cứ… cảm giác như mở ra một cánh cửa thế giới mới.
Lôi Tiêu thở hổn hển ôm Vân Kiều từ phía sau: "Lão bà, sao nàng biết nhiều thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!