Chương 28: (Vô Đề)

"Ta thì sao cũng được, chỉ cần nơi nào có nàng, ta đều thích."

Lôi Tiêu ôm người vào lòng, đặt một nụ hôn lên má nàng: "Nhớ kỹ nàng đã hứa với ta, bất kể sau này có bao nhiêu thú phu, ta đều là người nàng thích nhất."

"Được, ta vẫn luôn nhớ!"

Uống xong canh thịt, Lôi Tiêu và Vân Kiều ra khỏi cửa, tình cờ gặp Mộc Bạch.

"Vân Kiều, nàng không sao chứ?" Nhìn thấy Vân Kiều, Mộc Bạch vội vàng bước tới, nói xong còn hung hăng trừng mắt nhìn Lôi Tiêu một cái.

Tối qua y vui vẻ ra ngoài hít hà drama, còn định quay về chia sẻ với Vân Kiều.

Kết quả tên này thế mà lại đưa Vân Kiều đi giao phối rồi.

Nếu không phải có Vân Kiều ở đây, Mộc Bạch đều muốn đại chiến ba trăm hiệp với Lôi Tiêu.

Lôi Tiêu khẽ nhướng mày, đắc ý nhìn y, dáng vẻ đáng đòn khiến Mộc Bạch tức đến mức đỉnh đầu bốc khói.

Nhẫn nhịn!

Nhất định phải nhẫn nhịn!

Đây là đệ nhất thú phu của Vân Kiều, không thể đắc tội.

Mộc Bạch cố nặn ra một nụ cười âm u đáng sợ, Vân Kiều giật nảy mình, âm thầm lùi lại vài bước.

Mộc Bạch: "…"

Hai giống đực đưa Vân Kiều đến chỗ ở của Vu y, lúc này mới đi săn.

Tuy nhiên…

Vân Kiều nhíu mày nhìn giống cái trung niên đang quỳ trước cửa hang của Vu y: "Ngươi là…"

Giống cái trung niên quay đầu lại, Vân Kiều buột miệng thốt lên một tiếng đệt: "Bạch Vi?"

Mặc dù trông già đi mười mấy tuổi, nhưng khuôn mặt này quả thực là Bạch Vi không sai.

Vân Kiều kinh ngạc đến ngây người: "Sao ngươi lại biến thành thế này rồi?"

"Vân Kiều…" Bạch Vi khóc lóc t.h.ả. m thiết, quỳ lết đến trước mặt Vân Kiều, nắm lấy tay nàng cầu xin: "Cầu xin ngươi, bảo A cô cứu ta với, ta thật sự không ngờ dùng Thư phạt lại biến thành thế này, nếu sớm biết, ta tuyệt đối sẽ không dùng đâu."

"…" Đúng rồi, Bạch Vi đã dùng Thư phạt với Sư Dịch.

Cái gọi là Thư phạt là do khế ước kết lữ mang lại, sự trừng phạt của giống cái đối với giống đực, một cặp bạn đời sau khi kết lữ, cũng đồng nghĩa với việc ký kết khế ước bất bình đẳng.

Thư tôn hùng ti, nếu giống đực ức h.i.ế. p giống cái, giống cái có thể phát động Thư phạt với hắn.

Nhưng nói trắng ra đây chính là lưỡng bại câu thương a!

Giống cái sẽ phải gánh chịu phản phệ gì đều là ngẫu nhiên, nếu xui xẻo chưa già đã yếu, khoảnh khắc giống cái suy kiệt đến c.h.ế.t, tất cả thú phu của cô ta đều sẽ biến thành Đọa lạc thú.

Bạch Vi rất may mắn, nhiều loại phản phệ như vậy, ả lại cố tình bốc trúng loại này.

Nên nói là ác giả ác báo sao?

Vân Kiều bất đắc dĩ nói: "Ngươi là cháu gái họ ruột của sư phụ, còn ta, nói trắng ra chỉ là một người ngoài, ngươi cầu xin sư phụ đều vô dụng, ta cầu xin thì có tác dụng sao? Ngươi cũng quá đề cao ta rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!