Chương 22: (Vô Đề)

"Còn có thể làm thế này sao, thật kỳ diệu, nhưng những thứ này dùng để làm gì vậy?" Mộc Bạch tỏ vẻ đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại kết cấu này.

Vân Kiều cười híp mắt nói: "Làm xong sẽ biết thôi, cũng không cần thức đêm, làm được đến đâu hay đến đó, ngày mai lại tiếp tục làm là được."

Đợi làm xong những thứ này, bước tiếp theo chính là xây nhà rồi.

Hang động tuy kiên cố, nhưng hễ đến ngày mưa là rất ẩm ướt, lại dễ bám bụi, ngủ lâu không tốt đâu.

Vân Kiều vừa ra lệnh, hai giống đực lập tức bận rộn hẳn lên.

Móng vuốt của Mộc Bạch đặc biệt sắc bén, chỉ cần rạch nhẹ một cái là có thể cắt đứt gỗ.

Vân Kiều thỉnh thoảng lại nhìn bọn họ, rồi lại bận rộn với công việc trong tay, khóe miệng mang theo một nụ cười.

Đống lửa phát ra tiếng lách cách, khẽ đung đưa khi cơn gió nhẹ thổi qua, phía xa còn có những đốm sáng đom đóm lấp lánh.

Bức tranh này nhìn vào, thế mà lại hài hòa đến lạ thường.

A Lực ở cách đó không xa thấy Mộc Bạch cuối cùng cũng hòa nhập được, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cảm thấy vui mừng cho hảo hữu.

Hy vọng Thánh thư có thể sớm ngày chấp nhận Mộc Bạch, để y trở thành một thành viên trong gia đình.

Nhìn lại bản thân, cũng đến lúc phải về hầu hạ cọp cái ở nhà rồi.

Đã ra ngoài nhiều ngày như vậy, về chắc chắn sẽ bị phạt quỳ.

A Lực khổ sở biến thành báo mèo chạy đi.

Cùng lúc đó, Bạch Vi ra ngoài đi dạo cũng nghe được chuyện Vu y chọn Vân Kiều làm người thừa kế, tức đến mức sắp bốc khói rồi.

Vu y chính là A cô của ả, tại sao lại chọn Vân Kiều mà không chọn ả?

Ả vẫn luôn tự xưng là người thừa kế của Vu y, bây giờ Vân Kiều thay thế vị trí của ả, để người khác nhìn ả thế nào?

Quả nhiên, các giống cái đang xì xào bàn tán quay đầu nhìn thấy Bạch Vi, từng người một đều hả hê.

"Bạch Vi, ngươi không phải nói, Vu y sẽ chọn ngươi làm người thừa kế sao? Sao lại biến thành Vân Kiều rồi?"

"Còn có thể vì sao nữa? Ả căn bản không thích hợp làm Vu y."

"Theo ta thấy, Vu y không phải là A cô của Bạch Vi, mà là A cô của Vân Kiều mới đúng?"

"Ha ha ha…"

Bạch Vi tức giận đến mức thất khiếu sinh yên, hét lên một tiếng quái dị lao tới tát cho giống cái cầm đầu một cái bạt tai.

Giống cái đó cũng không ngờ ả sẽ động thủ, bị đ.á.n. h đến mức ngây người.

Giống cái nhà ai mà chẳng được nâng niu chiều chuộng từ bé chứ?

Lúc chưa kết lữ thì người nhà nâng niu, kết lữ rồi thì có bạn đời nâng niu, ai mà chịu được cục tức này?

Giống cái bị đ.á.n. h cũng hét lên một tiếng quái dị. Biến thành một con hổ mập mạp gào thét lao tới.

Bạch Vi cũng biến thành một con cáo màu đỏ rực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!