Chương 18: (Vô Đề)

Hôm nay đi không phải là tuyến đường cũ, đại bộ đội rầm rộ tiến về phía trước, dọc đường đi Vân Kiều nhìn thấy không ít đồ tốt.

Đủ loại thảo d.ư.ợ. c vừa to vừa nhiều, trái cây vừa to vừa tròn, đặc biệt là những hàng mộc nhĩ đen trên những thân cây mục nát cách đó không xa, vừa to vừa dày đặc.

Đúng lúc này, thú nhân điểu tộc đi thám thính tình hình bay về, báo cho Báo Thương biết phía trước cách bao xa có những dã thú gì.

Thế là Báo Thương lập tức cho đại bộ đội nghỉ ngơi tại chỗ, dẫn theo vài nhóm thú nhân chạy về phía đó.

Các giống cái cũng bắt đầu tìm kiếm những trái cây có thể ăn được ở gần đó.

Chỉ có Vân Kiều, sau khi từ trên đầu Lôi Tiêu xuống, liền kéo một tấm da thú lớn lao thẳng về phía đám mộc nhĩ kia.

Thì... rất giống cảnh các bà các ông xách túi nilon lao vào siêu thị lúc đại hạ giá ở hiện đại.

Lôi Tiêu, Hoa Đóa và tổ hộ vệ bốn người bám sát theo sau.

Thấy nàng hái những thứ vừa mọc dày đặc vừa trơn tuột gớm ghiếc này, mi tâm mấy người giật liên hồi.

"Vân Kiều, ngươi hái mấy thứ thịt cây thối này làm gì vậy?" Hoa Đóa chỉ nhìn một cái, nổi hết cả da gà.

"Thịt cây thối gì chứ, cái này gọi là mộc nhĩ, là thứ ăn rất ngon, lát nữa ta nấu canh cho ngươi uống."

Vân Kiều nói xong thấy da thú sắp không gói nổi nữa, vội vàng bảo Lôi Tiêu lấy thêm một tấm da thú khác tới.

Lôi Tiêu gật đầu, lấy một tấm da thú sạch sẽ đưa cho nàng, đồng thời buộc c.h.ặ. t tấm da thú đã đựng đầy mộc nhĩ kia lại, sau đó mới đi hỗ trợ.

Hoa Đóa ít nhiều có chút hội chứng sợ lỗ, nhìn những mộc nhĩ này cứ thấy buồn nôn.

Nhưng Vân Kiều đã nói có thể ăn...

Vì miếng ăn, liều thôi.

Hoa Đóa cố gắng phớt lờ cảm giác trơn tuột gớm ghiếc đó, nhanh tay ngắt mộc nhĩ.

Động tĩnh bên này rất nhanh đã thu hút sự chú ý của các giống cái khác.

Thấy Vân Kiều thế mà lại đi hái thứ thịt cây thối gớm ghiếc kia, từng người một đều bày ra vẻ mặt ông lão xem điện thoại trên tàu điện ngầm.

"Nàng ta có phải điên rồi không?"

"Ta thấy là vậy, các ngươi chẳng lẽ không phát hiện ra, đầu óc nàng ta vẫn luôn có vẻ không được bình thường sao?"

"Đừng nói vậy, người ta dù sao cũng là Thánh thư."

"Thánh thư thì không thể đầu óc không bình thường sao? Ngươi xem có Thánh thư nhà ai lại chọn một thú nhân m.á. u lạnh làm đệ nhất thú phu không?"

"Nói như vậy cũng đúng..."

...

Các giống cái xì xào bàn tán, rõ ràng là không thích Vân Kiều.

Lúc nàng là Phế thư, các giống cái khinh thường qua lại với nàng, từng người một đều sợ bị lây bệnh.

Nàng trở thành Thánh thư, các giống cái vẫn không thích nàng, bởi vì sự xuất hiện của Vân Kiều đã khiến các giống đực đều không bình thường nữa.

Trong đó có không ít thú phu của các giống cái, khi nhắc đến Vân Kiều đều bày ra vẻ mặt khao khát, các giống cái vốn được nâng niu chiều chuộng trong lòng có thể thoải mái mới là lạ.

Quả Quả phớt lờ những giống cái vô vị này, dẫn Hồ Vân đi về phía Vân Kiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!