Lôi Tiêu cẩn thận từng li từng tí bế Vân Kiều trở về hang động, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ căng thẳng.
Chốc chốc hắn lại hỏi nàng có đói không, chốc chốc lại hỏi nàng có khát không, rồi lại hỏi nàng có còn muốn nôn nữa không.
"…" Trong dạ dày chẳng còn thứ gì, làm sao mà nôn được nữa.
Vân Kiều vốn định đi ngủ, nhưng thấy dáng vẻ không thể ngồi yên của Lôi Tiêu, nàng đành bất đắc dĩ nói: "Chàng có thể giúp ta nấu chút canh thịt không? Ta hơi đói rồi."
"Được, ta đi nấu ngay đây." Lôi Tiêu hệt như một cơn gió, v. út một tiếng đã chạy biến ra ngoài.
Vân Kiều bật cười, Lôi Tiêu đôi khi giống hệt một đứa trẻ to xác, khá là đáng yêu.
Bên ngoài tối đen như mực, trong bóng tối vẫn còn rất nhiều giống đực chưa từ bỏ ý định.
Lôi Tiêu vốn định đi săn một con lợn rừng để Vân Kiều được ăn thịt tươi, nhưng đột nhiên hắn khựng lại.
Lúc hắn không có ở đây, liệu có giống đực nào đến quấy rối Vân Kiều không?
Vân Kiều hiện tại đang m.a.n. g t.h.a. i ấu tể, tuyệt đối không thể để xảy ra chút bất trắc nào.
Đúng lúc này, Mộc Bạch từ trong bóng tối bước ra: "Ta đi săn lợn rừng giúp ngươi, ngươi ở lại bồi tiếp nàng đi."
"Đa tạ." Mộc Bạch ném cho hắn một ánh nhìn phức tạp: "Ngày mai đi săn ta sẽ trả lại ngươi một con."
"Không cần, ta cũng muốn bảo vệ nàng." Mộc Bạch bỏ lại một câu, hóa thành một con linh miêu cỡ bự, lao thẳng vào màn đêm.
Lôi Tiêu nhìn theo bóng lưng y, trong lòng dâng lên một cỗ phiền muộn.
Lý trí mách bảo hắn, nên tiếp nhận Mộc Bạch.
Có thêm giống đực chăm sóc Vân Kiều, đây là chuyện tốt.
Nhưng cứ nghĩ đến việc Mộc Bạch sẽ cùng Vân Kiều làm những chuyện thân mật mà hắn từng làm, Lôi Tiêu lại cảm thấy trái tim co rút đau đớn, sắp không thở nổi nữa.
Xà thú nhân tâm nhãn nhỏ mọn, lại bá đạo, ngay cả với ấu tể ruột thịt cũng có thể trở mặt, đây là bản tính của bọn họ.
Mà Lôi Tiêu hiện tại vì Vân Kiều đang phải kiềm chế bản tính của chính mình.
Hắn là đệ nhất thú phu của Vân Kiều, mọi việc đều phải xuất phát từ lập trường của Vân Kiều.
Bắt buộc phải rộng lượng, phải giúp Vân Kiều tìm kiếm, thậm chí là quản lý tốt những thú phu tương lai, đây là trách nhiệm của hắn với tư cách là đệ nhất thú phu.
Lôi Tiêu buồn bực trở lại hang động, nhưng Vân Kiều đã ngủ say rồi.
Nhìn khuôn mặt tinh xảo của nàng, Lôi Tiêu thu nhỏ thân hình, biến thành một con rắn nhỏ màu xanh lam to bằng ngón tay cái cuộn tròn bên cạnh nàng, ngóc đầu rắn lên cọ cọ vào mặt nàng, trong đôi đồng t. ử dựng đứng màu vàng kim to bằng hạt đậu xanh là sự giằng xé giữa hai loại cảm xúc: đấu tranh và cố chấp.
…
Bên ngoài một hang động nào đó của Quần Thú bộ lạc, ánh lửa bập bùng, mấy xiên thịt lớn cắm quanh đống lửa, mùi thơm nức mũi.
Quả Quả rắc bột ớt mà Vân Kiều tặng lên thịt nướng, mùi cay nồng xộc vào mũi, thơm không chịu nổi.
Quả Quả xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé, nước miếng chảy ròng ròng.
Hồ Vân hóa thân thành đầu bếp, đem những miếng thịt đã xé nhỏ xiên lại từng xâu, thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía đống thịt nướng cạnh đống lửa, nuốt nước bọt ừng ực.
Từ sau khi được ăn thịt nướng, hắn đối với thịt sống đã hoàn toàn không còn hứng thú nữa.
Nhưng hắn là giống đực, phải để bạn đời của mình ăn no trước, bạn đời ăn thừa mới đến lượt hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!