Chương 11: (Vô Đề)

Mấy người ngẩng đầu nhìn sang, dĩ nhiên là Vu y.

Bà ta không đi một mình, phía sau còn có hai giống đực, Bạch Vi dĩ nhiên cũng ở đó.

"Các ngươi dĩ nhiên lại khinh nhờn sứ giả của Thú Thần là Hỏa Thần, gây ra ngọn lửa trong rừng."

Vu y nói xong hung hăng nhìn về phía Vân Kiều: "Lại là ngươi đúng không? Hỏa Thần có phải do ngươi gọi đến không?"

Quả Quả nhíu mày nói: "Vu y, không liên quan đến Vân Kiều, là ta quấn lấy nàng ấy dạy ta, thịt chín có thể…"

"Ngươi ngậm miệng." Vu y ngắt lời nàng ấy: "Ngươi là giống cái gì, ta rõ ràng lắm, đều là Vân Kiều, làm hư ngươi rồi."

Quả Quả nghe vậy liền không vui: "Bà rõ ràng cái gì a? Bà là Vu y trong bộ lạc, vốn dĩ lời này ta không nên nói, nhưng bà càng ngày càng quá đáng rồi. Ta Trư Quả Quả là nữ nhi của Trư Đại Hải, a mẫu là Lộc Đóa, bà không phải là ai của ta, dựa vào đâu mà hết lần này đến lần khác quản giáo ta?"

Vu y ngây người nhìn Quả Quả, giống như ngày đầu tiên quen biết nàng ấy vậy: "Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy? Ta chính là Vu y trong bộ lạc."

Quả Quả bực tức nói: "Đúng vậy, bà là Vu y, không phải a phụ và a mẫu ta, có thể đừng mỗi lần đều dùng giọng điệu của a phụ a mẫu ta để nói chuyện với ta được không?"

"Ngươi ngươi ngươi…"

Vu y tức đến mức toàn thân run rẩy, Bạch Vi thấy thế vội vàng tiến lên đỡ bà ta, không tán thành nhìn về phía Vân Kiều: "Quả Quả trước kia rất nghe lời, cũng rất tôn trọng Vu y, bây giờ biến thành thế này, đừng nói là ngươi làm hư nàng ấy nhé? Ta thấy hai người các ngươi thường xuyên ở cùng nhau."

Vân Kiều: "…" Có một số người chính là khí tràng không hợp, liên quan nửa xu quan hệ gì đến nàng là ai chứ.

Lôi Tiêu không nhìn nổi người khác nhắm vào Vân Kiều, đang định tiến lên Vân Kiều lại cản hắn lại, ngồi xổm xuống dùng cành cây cạy một ít đất đắp tắt lửa, sau đó mới nhìn về phía Vu y: "Vu y, lửa đã tắt rồi, được chưa?"

Vu y ngẩn người, không ngờ ngọn lửa này không lan rộng thì thôi, dùng đất đắp lên là tắt rồi.

Bạch Vi nhận ra sắc mặt hòa hoãn của Vu y, đúng lúc mở miệng: "Dập tắt rồi thì sao chứ? Dùng lửa chính là không đúng, hôm nay là chúng ta nhìn thấy, vậy sau này lúc chúng ta không nhìn thấy thì làm sao?"

Cho dù là Vân Kiều cũng có chút mất kiên nhẫn rồi: "Vậy ngươi nói xem phải làm sao?"

"Ách…" Bạch Vi nghẹn họng, rất nhanh lại nói: "Trừ phi ngươi thề với Thú Thần, sau này không bao giờ khinh nhờn Hỏa Thần nữa."

"Bạch Vi nói không sai!" Vu y tán thành gật đầu: "Vân Kiều, chỉ cần ngươi thề với Thú Thần, chuyện hôm nay coi như xong."

Vân Kiều: "…" Thú Thần nhà các người hình như đang ở trong đầu ta đấy.

Đáng tiếc, gọi không thưa!

"Thật ngại quá, lời thề này ta sẽ không phát, lửa ta cũng sẽ tiếp tục dùng, nếu các người có ý kiến…"

"Vậy thì đến Hồ tộc bộ lạc chúng ta!" Hồ Vân lập tức chen miệng hứa hẹn: "Thánh thư, nàng yên tâm, Hồ tộc bộ lạc chúng ta sẽ không hạn chế bất kỳ hành động nào của nàng, đừng nói là nhóm một đống lửa, nàng muốn đốt trụi khu rừng này cũng được."

Vân Kiều: "… Cũng không cần thiết."

"Không sao không sao, cây trong rừng cháy rồi còn có thể mọc lại, Thánh thư chỉ có một, đương nhiên là nàng trân quý hơn!"

"Ta thấy rời khỏi đây cũng tốt, dù sao ngoài tộc trưởng và Quả Quả ra, thú nhân trong bộ lạc đều coi thường nàng." Lôi Tiêu thần sắc thản nhiên, ánh mắt lại luôn chằm chằm nhìn Vu y: "Vu y, bà thấy sao?"

"Các ngươi… các ngươi…" Vu y được các thú nhân tâng bốc quen rồi, còn chưa có thú nhân nào dám làm bà ta khó xử.

Quả Quả mất kiên nhẫn nói: "Vu y, bà thật sự muốn ép người ta đi mới vừa lòng sao? Thôi bỏ đi, ta đi tìm a phụ."

"Ai nói ta muốn ép nàng ta đi?" Vu y cũng gấp rồi.

Bà ta là chướng mắt Vân Kiều, nhưng bà ta chưa từng nghĩ đến việc đuổi nàng đi.

Đây chính là Thánh thư, bà ta còn trông cậy vào nàng tập hợp những giống đực cường đại, để bộ lạc càng thêm phồn thịnh đấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!