Đến tiền sảnh, Trường Ninh Hầu và Hầu Phu Nhân đang trò chuyện với một vị lão nhân râu bạc.
Trường Ninh Hầu là võ tướng, uy nghiêm trang trọng, Hầu Phu Nhân đoan trang dịu dàng, nói năng cũng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.
Hai người nói, vị râu bạc đó là du hắn mà Trường Ninh Hầu tìm đến để chữa chân cho Ninh Hoài.
Ninh Hoài lạnh mặt: "Sao, cái thân tàn phế này chướng mắt các người rồi sao?"
Trường Ninh Hầu thần sắc ngượng nghịu.
"Phương thần y giỏi dùng ngân châm để đả thông kinh mạch, mấy ngày trước vân du trở về, không bằng để hắn ở lại điều trị thân thể cho con."
Ninh Hoài lạnh mặt.
"Không cần làm bộ làm tịch như vậy, giả vờ cha hiền con thảo làm gì, vở kịch này ta lười phụng bồi."
"Chuyện năm ngoái, ta một khắc cũng không dám quên."
"Huyền Phong, chúng ta đi."
Hầu Phu Nhân nhẹ giọng giữ lại: "A Hoài, dù sao hôm nay cũng là ngày tân phụ dâng trà..."
Ninh Hoài không quay đầu lại, được đẩy đi mất.
Y có lẽ là tức giận quá độ, đến cả chuyện hòa ly cũng quên nhắc tới.
Ta cười gượng với Hầu gia và Phu nhân, vội vàng đuổi theo ra ngoài.
"Huyền Phong, tướng công, đợi ta với!"
"Ngươi đi theo làm gì?"
Ta bĩu môi: "Đương nhiên là chàng đi đâu ta đi đó, tướng công, hôm nay tại sao chàng lại ném chiếc kim trâm cài đầu của ta xuống hồ, đó là đồ tổ mẫu tặng ta, trên đó có một đóa sen liền cành đó..."
"Thứ đồ nát vụn gì cũng coi là báu vật. Ngươi đã bị người nhà họ Vệ gả cho kẻ tàn phế rồi, còn ngây thơ đến vậy. Ngươi gả cho kẻ tàn phế, Vệ Loan lại có thể gả cho người tốt hơn... Sen liền cành, Vệ gia lại thật tốt bụng mà đem cho ra ngoài..."
Ta bẽn lẽn nói: "Dù sao đó cũng là vàng..."
"Chẳng có tiền đồ!"
Đến trước cửa phòng, Ninh Hoài "phập" một tiếng đóng cửa, nhốt ta bên ngoài: "Ta muốn ở một mình một lát."
Tâm trạng hắn chùng xuống, quan hệ với gia đình dường như cũng không tốt.
Ta thực sự tò mò, liền như lừa kéo cối xay mà xoay quanh Huyền Phong, quấn quýt mãi, Huyền Phong cuối cùng cũng chịu mở lời.
Năm ngoái, khi kết thúc chiến trường, chiến mã của Ninh Hoài ngã quỵ trước trận tiền, nhất thời người ngã ngựa lật.
Ninh Hoài còn chưa đứng dậy được, đã bị trúng mấy phát thương của quân địch, người suýt bị đ.â. m thành sàng.
Khi Huyền Phong cõng Ninh Hoài từ trong thi sơn huyết hải trở về, áo giáp của hắn đã rách nát không thành hình, toàn thân bê bết máu.
Thái ya nói, không sống nổi nữa.
Tục ngữ có câu, nồi đất không rời miệng giếng mà vỡ, tướng quân khó tránh khỏi c.h.ế. t trận.
Nhưng tướng quân không c.h.ế. t trên chiến trường đầy cát vàng, mà c.h.ế. t dưới nhát đ.â. m sau lưng của người thân.
Khi Ninh Hoài nguy kịch tính mạng, Trường Ninh Hầu đã để Ninh Trạch chiếm đoạt quân công của Ninh Hoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!