"Sau này ta ở thôn trồng trọt, nếu rảnh rỗi, ta sẽ đến thăm ngươi. Được rồi, ngươi cùng phu quân của ngươi về đi, sống thật tốt."
"Nha đầu, ngươi tha thứ cho phụ thân ngươi đi, hắn vẫn luôn rất nhớ ngươi."
Xe ngựa rời khỏi thôn núi, ta nhìn đại bá đang đứng ở đầu thôn tiễn biệt, không kìm được nước mắt tuôn rơi.
Sau này không còn phụ thân nữa.
Lúc đó ta hận người ấy biết bao.
Ông ấy đặt tên cho ta là Yên Thanh.
Ông ấy nói tên ta có nghĩa là sắc tía diễm lệ, xanh hơn cả lam.
Trở về Vệ gia, ta mới biết, hóa ra tên của các nữ nhi Vệ gia đều mang chữ "Nữ", còn tên của các nam nhi thì mang chữ "Thanh".
Hóa ra ngay từ đầu ông ấy đã biết thân phận thật của ta.
Sau này ta sống trong tòa nhà xinh đẹp của Vệ phủ, có vô số y sam trang sức.
Nhưng mỗi khi nhớ lại bàn tay đầy chứng cước khí vào mùa đông, nhớ lại những ngày tháng lao nhọc quét dọn, nấu cơm, giặt giũ, cho lợn ăn; nhớ lại nỗi xót xa khi cả ngày khóc lóc hỏi phụ thân ta về mẫu thân hết lần này đến lần khác; nhớ lại khi hàng xóm láng giềng nói ta không giống con gái của phụ thân ta, niềm vui hư vô sẽ lập tức tan biến.
Vốn dĩ ta nên có cuộc sống gấm vóc lụa là, bảo ta làm sao buông bỏ?
Ta tận mắt nhìn thấy Vệ Loan xuất chúng tài giỏi, trong lòng sẽ vặn vẹo hết lần này đến lần khác.
Ta không hợp với Vệ phủ, ta luôn lén lút rơi lệ.
Ta luôn mơ thấy, trong mơ nhớ lại dải lụa màu xanh thông quý giá mà phụ thân đã mua cho ta.
Ta nhớ lại phụ thân đã mua dầu hoa quế dưỡng tóc, kem tuyết, chiếc vòng bạc nhỏ, khóa trường mệnh cho ta.
Ta mơ thấy phụ thân từng nét từng nét dạy ta viết chữ, để ta ở hiệu sách đọc sách hiểu rõ đạo lý.
Ta nhớ lại ta vốn dĩ ở hiệu sách giúp phụ thân, sau này luôn có nhiều nam nhân đến cửa hàng nhìn ta, phụ thân rất tức giận, không cho ta đến hiệu sách nữa.
Thế là ta đi theo đại bá mổ lợn bán thịt, không mổ được lợn, chỉ khi đại bá và mấy thúc thúc cùng hợp sức mổ lợn, ta sẽ lấy một cái chậu lớn hứng tiết lợn.
Các cô nương nhà khác không ai giống ta, có thể ngày ngày ăn thịt lợn, mỗi người được phép ăn một bát.
Năm đó phụ thân giấu hai dải lụa màu xanh thông sau lưng, giả vờ thần bí bảo ta đoán xem ông đã mua gì cho ta.
Ta vui vẻ vây quanh ông ấy, banh tay ra để giật lấy dải lụa.
Sau này biết hai dải lụa tốn hết một năm thu nhập, ta khóc lóc mắng ông ấy cả buổi chiều, ông ấy lại mặt dày cười hì hì với ta.
Sau này ta buộc dải lụa đó cùng đại bá đi chợ Đông bán thịt, vô tình bị Huyện lệnh đi ngang qua để mắt làm thiếp.
Hóa ra rất nhiều chuyện, ngay từ đầu đã định sẵn rồi.
Ninh Hoài ôm ta, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: "Muốn khóc thì cứ khóc đi."
"Hoài ca, ta không có phụ thân nữa rồi."
Tháng bảy, Vệ Loan đến nhà tìm ta: "Ngày mai là ngày giỗ mẫu thân, ngươi có đi không?"
Ta lắc đầu: "Bây giờ ta tên Lý Yên Thanh."
"Phụ thân chưa từng xóa tên ngươi khỏi tộc phổ, ngươi vẫn là Vệ Yên Thanh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!