Ta rúc vào lòng hắn, hai tay lau đi giọt lệ cho hắn, "Hoài ca, chàng có biết giao nhân không? Mỹ lệ tuấn dật, mắt có thể khóc ra châu báu, giao nhân không có hai chân, nơi hai chân mọc ra là một cái đuôi cá. Tối nay ta thấy chàng ngã trên đất khóc lóc, cảm thấy giao nhân thanh lãnh trong tưởng tượng giờ đây có dáng vẻ thật rõ ràng."
"Thanh Thanh, nàng có biết an ủi người không? Thật sự không biết thì nàng hôn ta một cái cũng được, nàng nghe xem mình đang nói cái gì vậy?"
Ta vừa khóc vừa cười, "Hoài ca, chàng lại làm rơi mấy viên trân châu nhỏ nữa đi, ta sẽ hứng lấy."
"Thanh Thanh, đừng cười ta, ta chỉ khóc một lần này thôi."
Ninh Hoài ôm lấy ta, thút thít khóc lóc đáng thương.
Trong đầu ta chợt hiện lên một câu thơ vô cùng không phù hợp: "Thị nhi phù khởi kiều vô lực, thủy thị tân thừa ân trạch thời." (Thị nữ đỡ dậy dáng kiều không sức, ấy là khi mới được ân sủng).
Cả đầu óc đầy những ý niệm mộng ảo bị khơi dậy, không cách nào kiểm soát được.
"Ưm—" Trên người chợt bị chạm vào, Ninh Hoài lập tức rên khẽ thành tiếng.
"Thanh Thanh… đừng… chưa thắp nến long phượng, chưa có gì cả…"
"Làm mình làm mẩy, thôi vậy!"
"Thanh Thanh… Thanh Thanh…"
Thấy ta như vậy, Ninh Hoài lại làu bàu nắm lấy tay ta.
Hơi thở rối loạn, chẳng phân rõ ngươi ta.
Ngoài cửa sổ, mưa đêm xuân xối xả, trong nhà lại là một bầu không khí tình tứ triền miên.
Những nụ hôn nồng cháy quấn quýt, đêm nay, ** *n chẳng còn là cách duy nhất để trút bày tình ý.
Sáng sớm, một tia nắng chiếu lên mặt ta, ta dụi mắt và mở mắt ra.
Ninh Hoài ngồi trên xe lăn, dừng bên giường nhìn ta, không biết đã đợi bao lâu.
Khi bốn mắt chạm nhau, ký ức hoang đường đêm qua ùa về, ta vội vàng kéo chăn lên, che kín mặt.
"Thanh Thanh, sao vậy, dám làm không dám nhận rồi?"
Tiếng cười khẽ của Ninh Hoài vọng qua lớp chăn, "Ta đã phát thưởng tiền cho mọi người trong phủ, Huyền Phong đã đi Lâm Thủy Lâu mua món nàng thích, chắc cũng sắp về rồi. Nàng còn muốn ngủ thêm chút nữa không?"
Ta lén lút thò đầu ra khỏi chăn.
"Hoài ca, chàng phát thưởng tiền với lý do gì vậy?"
Ninh Hoài nhìn ta chằm chằm, "Ta không nói dối."
"Được rồi."
Ta ngồi dậy, "Các đại phu đều đã đến chưa? Đại phu đã nói gì vậy? Hôm qua chàng lại bị rơi xuống giường, có phải chân đã có chút cảm giác rồi không?"
Ninh Hoài lắc đầu.
Ta thở dài, "Không sao cả, đại phu còn nhiều lắm. Chúng ta cứ đi tìm đại phu mới là được."
Ta đứng dậy xuống giường, chân còn chưa chạm đất thì đột nhiên bị Ninh Hoài gọi lại, "Thanh Thanh, đi giày của ta."
Bên giường đặt một đôi giày vải của Ninh Hoài.
Ta không hiểu ý hắn, Ninh Hoài hắng giọng giải thích, "Bà v. ú nói, đêm tân hôn thê tử phải giẫm lên giày của trượng phu, như vậy sau này khi mang thai, nỗi đau sẽ chuyển sang người trượng phu. Tuy là lời đồn, nhưng tin một chút cũng không sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!