Đám cháy lớn kéo dài suốt cả đêm.
Ngay cả mưa cũng không thể dập tắt ngọn lửa ấy, vậy mà khi bình minh vừa ló rạng, nó lại đột ngột lụi tàn. Ngọn lửa bùng lên đầy quỷ dị, tắt đi cũng bất ngờ không kém, như thể đã đốt đến lúc cần đốt thì tự khắc phải tàn. Bên trong nhà thờ chỉ còn trơ lại những bức tường đá, chiếc quan tài trắng trong tầng hầm từ lâu đã hóa thành tro bụi.
Vụ hỏa hoạn này còn cướp đi mạng sống của một vị mục sư — nghe nói chính là người chủ trì tang lễ cho tiểu thư Waldorf.
Luke mặt mày lấm lem khói bụi quay về trang viên, còn chưa kịp uống một ngụm nước đã chạy thẳng tới trước cửa phòng khách của Nolan, đập cửa ầm ầm.
Cánh cửa hé ra một khe, lộ ra cái đầu tóc xoăn rối bời của Nolan. Hắn mặc áo sơ mi, vài chiếc cúc còn chưa cài, để lộ lồng ngực rắn chắc.
"Sao vậy?" Giọng Nolan nghe có vẻ mệt mỏi.
Luke đang định trút giận vì chuyện Nolan biến mất không lời từ tối qua thì khóe mắt chợt liếc thấy Bạch Vi đang thò đầu ra khỏi chăn.
Luke cứng người trong một giây: "Có phải tôi... làm phiền hai người rồi không?"
Nolan gõ nhẹ lên mặt trong cánh cửa: "Đợi một lát." Cửa lại khép vào, để lại Luke đứng đờ người tại chỗ.
Trong phòng khách, Bạch Vi đã nhanh chóng xuống giường rồi khoác áo ngoài. Đêm qua cô ngủ không yên, trong lòng vương vấn cuốn sổ tay chữ Hán bị Louis lấy đi và món đồ đã rơi vào tay tử tước Waldorf. Ý nghĩ này nối tiếp ý nghĩ kia, đến nửa mơ nửa tỉnh thì trời đã sáng.
Nolan vừa đóng cửa xong, Blackberry cả thân đẫm sương sớm liền bay từ ngoài cửa sổ vào.
"Nolan!" Blackberry quăng thứ trong vuốt lên bàn, "Mau xem cái này!"
Bạch Vi tò mò tiến lại gần. Trên bàn là một con dơi thoi thóp hấp hối.
Nolan y phục chỉnh tề, vừa cài khuy măng
-sét vừa bước tới. Vừa nhìn thấy con dơi, hắn có hơi khựng lại: "Đây là... 'con mắt'?"
Mắt? Bạch Vi ngơ ngác.
Nolan liếc cô một cái, kiên nhẫn giải thích: "Những thứ nhỏ này đều là 'con mắt' do con người nuôi dưỡng. Thả ra rồi thu về, sẽ nhìn được những gì chúng trinh sát. Tôi đã rất nhiều năm không gặp 'con mắt' rồi, không ngờ ở thành Đa Luân lại có người biết chế tạo chúng."
"Xem bằng cách nào?" Bạch Vi vẫn chưa hiểu.
"Chờ chút." Nolan lấy một chiếc khăn tay, nhúng nước rồi vắt khô.
Con dơi trên bàn nhanh chóng mất đi sinh khí. Thân thể của nó từ từ xẹp xuống, máu thịt biến thành than đen, từng chút một vỡ vụn ra. Giữa đống than vụn ấy lộ ra hai viên châu nhỏ. Nolan dùng chiếc khăn ướt bọc lại, nhặt hai viên châu lên.
Bạch Vi bán tín bán nghi nhìn chằm chằm vào những viên châu trong tay hắn.
Nolan nghiêng đầu nói: "Lấy chậu nước lại đây."
Bạch Vi vội bưng chậu nước tới. Nolan thả một viên châu vào trong. Viên châu lăn hai vòng dưới đáy chậu rồi dừng lại ở chính giữa. Rất nhanh, mặt nước vốn phẳng lặng bắt đầu gợn sóng, hình ảnh phản chiếu trên mặt nước biến đổi liên tục.
Bạch Vi kinh ngạc liếc Nolan một cái, rồi cúi đầu chăm chú quan sát. Trên mặt nước hiện lên một gương mặt đầy nếp nhăn — chính là vị mục sư già đã đọc điếu văn trong tang lễ.
Sau lưng ông ta là hành lang u ám với những ngọn đèn tường lay động. Ông vội vã đi xuống, dưới chân là từng bậc thang nối tiếp. Chẳng mấy chốc tầm nhìn đã mở rộng hơn — ông bước vào một căn phòng trống không. Trong phòng có ba chiếc bàn đá, một trong số đó đặt một cỗ quan tài trắng.
"Tầng hầm nhà thờ." Blackberry tặc lưỡi, "Lão già này sau khi chúng ta rời đi lại lén xuống đó một chuyến."
Vị mục sư già vén tấm vải trắng phủ thi thể, kiểm tra từ đầu đến chân.
"Chết hẳn rồi." Ông ta lẩm bẩm, "Ngày thứ bảy, thi thể phân hủy."
Ông cảnh giác liếc nhìn ra ngoài cửa, dường như vẫn chưa yên tâm, liền bước tới đóng chặt cửa tầng hầm. Hình ảnh đến đó thì đột ngột dừng lại.
Nolan quay sang hỏi Bạch Vi: "Cô quen người này không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!