Nolan không hỏi thêm gì, một tay giữ chặt eo Bạch Vi, đưa cô rời khỏi ban công ấy. Động tác của hắn nhanh nhẹn, nhẹ bẫng như một cơn gió lướt qua, không hề làm lay động lấy một nếp rèm nào.
Hai người đáp xuống một khoảnh rừng nhỏ phía sau tòa nhà.
Trời đã tối hẳn. Con đường mòn trong rừng ẩm ướt và mờ mịt, Bạch Vi chỉ có thể dựa vào ánh đèn hắt ra từ tòa nhà phía trước để xác định phương hướng. May mắn là nơi này không xa lắm, chỉ cần đi vài bước là tới cổng chính. Họ có thể trà trộn vào đám người đang cứu hỏa để quay về mà không gây chú ý.
Mưa vẫn rơi, nhưng cả hai đều không mang ô. Bạch Vi không nhịn được mà khẽ hắt hơi một cái. Ngay sau đó, trước mắt cô tối sầm — một chiếc áo khoác còn vương hơi ấm chụp xuống đầu cô.
Cô ngẩng lên nhìn Nolan đang đi phía trước, khẽ nói: "Cảm ơn anh."
"Không cần."
Trong lòng Bạch Vi có chút bất an. Cô đã chuẩn bị tinh thần để bị tra hỏi, nhưng Nolan lại không hỏi lấy một câu. Giống như hắn chỉ tình cờ đi ngang qua, tiện tay giúp cô thoát nạn. Nhưng cô biết rõ, trên đời này không có sự trùng hợp nào đơn giản đến thế.
Đang lúc thất thần, một cành cây đã chắn ngang đường đi. Bạch Vi cúi đầu định lách qua, bỗng có thứ gì đó quệt vào mặt cô. Bước chân cô loạng choạng, suýt nữa thì vấp ngã. Vừa kịp đứng vững, mu bàn tay đột ngột nhói lên — không biết thứ gì đã cắn cô một cái.
Nolan phía trước chợt dừng bước.
Bạch Vi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy hắn quay người lại, đưa tay che kín tai cô. Hắn cúi thấp người, trán chạm trán cô.
Bạch Vi kinh ngạc mở to mắt. Cô chưa từng nhìn ai ở khoảng cách gần đến vậy. Đôi mắt xanh nhạt trước mặt như một hồ nước biếc, cuốn trọn toàn bộ sự chú ý của cô.
Tai bị che lại, cô chỉ lờ mờ cảm nhận được xung quanh có điều gì đó đang xao động. Nghe không rõ, cô theo bản năng tìm manh mối từ nét mặt Nolan. Hắn trông rất bình tĩnh, môi khẽ mấp máy, đang nói với cô điều gì đó. Bạch Vi nhìn theo khẩu hình, đại khái hiểu được.
Hắn nói: "Con đường này không dễ đi lắm, chờ một chút."
Bạch Vi không hiểu vì sao con đường ngắn ngủi và chẳng hề có ngã rẽ này lại "khó đi", nhưng cô vẫn dừng lại. Trên người Nolan có một thứ khí chất kỳ lạ, khiến người ta vô thức tin tưởng, thậm chí sẵn sàng giao phó bản thân. Bạch Vi được bao bọc trong một khoảng không ấm áp và tĩnh lặng. Cô lưu luyến hơi ấm ấy, nhưng đồng thời cũng mơ hồ cảm thấy sợ hãi. Trong mười tám năm ngắn ngủi của cuộc đời mình, cô hiếm khi đặt niềm tin vào bất kỳ ai.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Nolan buông tay. Âm thanh và tầm nhìn đã quay trở lại. Bạch Vi nhìn quanh, những cành cây rủ xuống ban nãy đã biến mất, khoảng đất này trở nên trống trải hơn. Trong những vũng nước mưa lõm xuống đất xuất hiện thêm không ít vật thể to bằng nắm tay.
Tim Bạch Vi khẽ thót lên. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ thấy một đàn dơi thưa thớt bay về phía xa, rất nhanh đã tan vào màn đêm.
Nolan đưa tay ấn nhẹ chiếc áo khoác đang che đầu cô, vừa vặn chắn tầm nhìn của cô lại. Hắn nói: "Vừa rồi mưa lớn dồn dập, đường đất khó đi. Giờ mưa tạnh rồi, có thể đi tiếp."
Bạch Vi ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
"Tay cô sao thế?" Nolan tinh mắt nhận ra vết thương trên mu bàn tay cô.
"Không sao." Bạch Vi theo phản xạ giấu tay ra sau lưng, "Chắc vừa nãy bị cành cây quẹt phải."
Nolan lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi liếc về khu rừng tối om. Nghĩ ngợi giây lát, hắn quay sang nói với Bạch Vi: "Dưới đất bẩn lắm, để tôi đưa cô đi."
Bạch Vi gật đầu, không ngờ ngay sau đó đã bị người ta bế ngang lên. Trong lúc hoảng hốt, cô vội vòng tay qua cổ Nolan.
Hóa ra "đưa" là theo nghĩa này. Bạch Vi có chút lúng túng, nhưng cũng không tiện nhảy khỏi vòng tay hắn — như vậy quá thất lễ. Thế là cô rụt cổ, cố gắng nghiêng về phía vai hắn, muốn cách xa khuôn mặt hắn một chút.
Trên vai Nolan đã rủ xuống mấy lọn tóc xoăn dài vừa phải, đầu tóc mềm mại chạm vào má Bạch Vi. Cô theo bản năng lại lùi ra sau một chút, nào ngờ Nolan quay đầu, bốn mắt chạm nhau.
"Trông tôi đáng sợ lắm sao?" Hắn trông có vẻ bất lực.
Bạch Vi vội vàng lắc đầu.
Nolan kiên nhẫn thương lượng: "Vậy thì có thể đừng cứ rúc ra ngoài được không? Cô rất nhẹ, nhưng mỗi lần như thế tôi đều phải kéo cô lại, còn phải để ý không cho cô rơi xuống, cũng tốn sức lắm."
"Xin lỗi..." Bạch Vi không dám cử động nữa.
"Còn nữa, đừng thở vào chỗ này." Hắn nghiêng cổ đi một chút, "Ngứa."
Bạch Vi xấu hổ đến mức từ cổ tới vành tai đều nóng bừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!