Chương 7: Nội tặc

Ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ trong phòng trà bánh, Bạch Vi tái mét mặt mày, khẽ cụp mi mắt xuống.

Nolan thong thả nhấp một ngụm hồng trà, dường như hoàn toàn không nhận ra sự bồn chồn bất an của cô.

"Hắn ta..." Bạch Vi cân nhắc từng câu chữ, "Ngài Fisher đối với tôi..."

"Nolan!" Giọng Luke đột ngột vang lên từ cửa phòng trà. Bạch Vi giật mình, vội nuốt ngược những lời sắp thốt ra.

Nolan nhìn Luke đang chạy vội từ đại sảnh tới, có chút bất ngờ: "Sao vậy?"

"Nhà thờ cháy rồi."

Tim Bạch Vi chấn động, theo phản xạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài sắc trời u ám, mưa rơi lất phất, nơi chân trời xa xa dường như có mây đen nặng nề đang đè xuống.

Luke nghiến răng nói: "Thời tiết quỷ quái thế này thì làm sao tự nhiên bốc cháy được? Chắc chắn là có người phóng hỏa. Chúng ta phải tới nhà thờ ngay."

Nolan cầm khăn ăn lau nhẹ khóe môi, chống gậy đứng dậy. Hắn cúi đầu liếc Bạch Vi một cái:

"Đừng chạy lung tung, chờ tôi quay lại."

Động tĩnh bên này đã thu hút ánh nhìn của những vị khách khác. Bạch Vi không tiện hỏi thêm, chỉ gật đầu đáp gọn: "Vâng."

Sau khi Nolan và Luke rời đi, những tiếng thì thầm trong phòng trà vẫn chưa dứt. Nhưng Bạch Vi chẳng mấy để tâm. Cô ăn hết miếng bánh trong đĩa, uống nốt tách trà, rồi mới đứng dậy rời khỏi phòng trà.

Đại sảnh náo loạn, gia nhân trong phủ đều tất bật chạy đi, chuẩn bị đến nhà thờ cứu hỏa.

Bạch Vi quay người bước lên cầu thang. Cô không dừng lại ở tầng phòng khách, mà tiếp tục đi lên, thẳng đến tầng dành cho nữ quyến nhà Waldorf. Liếc nhanh một vòng xung quanh xong, cô mới rẽ vào hành lang.

Trong hành lang không thấy bóng dáng một người hầu nào — tất cả đều đã chạy đi cứu hỏa. Bạch Vi dừng lại trước căn phòng ở cuối hành lang. Cô rút sợi thép giấu trong chiếc kẹp tóc, đưa vào ổ khóa, thuần thục móc lấy cơ quan bên trong. Cạch một tiếng, khóa mở. Cô lách người vào phòng, quay lại khóa trái cửa.

Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc cô rời đi. Chăn gối xộc xệch, rèm cửa hé mở.

Trái tim treo lơ lửng của Bạch Vi cuối cùng cũng hạ xuống. May mắn thay, bọn họ vẫn chưa kịp động vào phòng của cô. Cô bước nhanh đến bàn trang điểm, sờ vào một ô bí mật bên dưới mặt bàn rồi dùng sức đẩy mạnh. Một ngăn kéo nhỏ bật ra. Cô lấy chiếc hộp trang sức vuông bằng gỗ nam mộc bên trong bỏ vào túi áo sát người.

Xong xuôi, cô khôi phục lại ngăn bí mật, rồi đi đến giá sách. Ở tầng thứ ba, từ phía tay phải đếm sang trái, đến cuốn thứ chín thì đẩy vào trong. Những cuốn sách ở ô thứ chín đổ xuống. Phía sau trống trơn, không có gì cả.

Đồng tử Bạch Vi co rút. Cô đưa tay s* s**ng vào trong giá sách, nhưng vẫn không tìm được gì. Cuốn sổ tay chữ Hán mẹ cô để lại đã biến mất.

Sao lại không có? Bạch Vi cau mày. Cuốn sổ tay ấy chẳng có giá trị gì, ai lại lấy nó? Huống hồ nội dung đều viết bằng chữ Hán, người ở đây có lấy đi cũng không đọc được. Cô không cam tâm, lục tung cả tầng giá sách, trong ngoài đều tìm, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cuốn sổ.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa phòng vang lên tiếng tra chìa mở khóa.Trên con đường ngoại ô dẫn tới nhà thờ Thánh Marian, Luke giật mạnh dây cương, bồn chồn thúc xe ngựa lao đi. Cậu lớn tiếng nói với Nolan trong xe: "Tôi đã kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của mấy người đó rồi. Dù là Louis, phu nhân Bella hay tử tước Waldorf, tất cả đều không có thời gian gây án. Thân quyến và gia nhân trong trang viên cũng vậy. Nhưng tôi luôn cảm thấy tử tước Waldorf hẳn biết điều gì đó, chỉ là ông ta không chịu nói ra."

"Còn một chuyện nữa," Luke nói tiếp, "Louis biến mất rồi. Sau khi trở về từ tang lễ, cậu ta tự nhốt mình trong phòng. Nhưng chiều nay tôi đến tìm thì trong phòng chẳng có ai. Không ai trong phủ biết thiếu gia Louis đã đi đâu."

Nolan khoanh tay, tựa vào vách xe, nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề nghe thấy báo cáo của Luke.

Blackberry ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngươi lo cô nhóc kia ở một mình trong trang viên sẽ gây chuyện sao?"

Nolan lắc đầu: "Ta đang nghĩ về câu trả lời của Bạch Vi."

"Có sơ hở gì à?" Blackberry hỏi.

"Không có." Nolan đáp, "Câu trả lời của cô ấy kín kẽ đến giọt nước cũng không lọt. Và đó mới chính là vấn đề."

"Hả?"

"Cô ấy bình tĩnh một cách bất ngờ, hoàn toàn không giống người từng trải qua án mổ bụng dã man. Những câu trả lời ấy giống như đã được tập dượt từ trước, như thể..." Nolan nhíu mày, "Như thể cô ấy đã sớm biết mình sẽ chết theo cách đó, và sẽ phải đối diện với những câu hỏi của ta."

Xe ngựa càng lúc càng tiến gần nhà thờ Thánh Marian. Luke ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy đại giáo đường đỏ rực trong biển lửa. Mưa lất phất rơi, nhưng ngọn lửa không hề có dấu hiệu suy giảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!