Chương 6: Nghi vấn

Louis là em trai cùng mẹ khác cha của tiểu thư Waldorf, là một thiếu niên gầy gò mười ba tuổi. Nghe nói vì mất mẹ từ nhỏ nên tính cách khá khép kín và cô độc.

"Lý do là gì?" Nolan hỏi. "Phu nhân Bella dựa vào đâu mà cho rằng Louis là hung thủ?"

Luke đáp: "Bà ta ám chỉ rằng từ nhỏ Louis và tiểu thư Waldorf đã không hòa thuận. Khi phu nhân Liên còn sống, bà ấy thiên vị tiểu thư Waldorf, khiến Louis sinh lòng bất mãn. Nghe nói lúc Louis bảy tuổi, cậu ta từng bày mưu đẩy tiểu thư Waldorf xuống ban công, suýt chút nữa thì mất mạng."

"Động cơ giết người này quá khiên cưỡng." Luke trợn mắt, "Hơn nữa, cho dù Louis có thể giết chị mình, thì làm sao giết được bảy người đàn ông kia? Tôi nghi ngờ phu nhân Bella cố tình kéo dài thời gian. Sáng nay tôi chỉ kịp hỏi có từng ấy người cũng vì bà ta chiếm gần hết thời gian. Suốt cả buổi sáng bà ta cứ giăng bẫy, cố thuyết phục tôi rằng hung thủ là Louis."

Nolan lại hỏi: "Ngày tiểu thư Waldorf gặp nạn, Louis đang ở đâu?"

"Sau khi gặp phu nhân Bella, tôi có hỏi thêm vài người hầu trong trang viên. Hôm đó Louis ở trong trang viên cắt tỉa hoa cỏ, cả ngày không ra ngoài. Có mấy người làm vườn đều có thể làm chứng."

Luke nhún vai: "Ai biết được phu nhân Bella có phải vì muốn con trai mình kế thừa gia sản nhà Waldorf mà cố tình đổ tội cho Louis hay không. Được rồi, cũng gần đến giờ rồi, tôi phải đi gặp tử tước Waldorf đây."

Nói xong, cậu ta đội mũ bằng một tay, dẫn Amp xuống lầu.

Trong lúc Luke và Nolan nói chuyện, Bạch Vi đứng sang một bên, chỉ lặng lẽ lắng nghe, không chen lời. Giờ Luke đã đi, trong hành lang chỉ còn lại cô và Nolan. Cô im lặng, cúi đầu chờ Nolan sắp xếp. Giờ đây cô không nơi nương tựa, ngoài việc đi theo Nolan ra, cô chẳng còn chốn nào để về.

"Cô đói không?" Nolan quay người hỏi.

Bạch Vi ngoan ngoãn gật đầu.

Blackberry thò đầu ra từ vai Nolan: "Nolan, trông cô bé này có vẻ ăn khỏe lắm đấy, sợ là không dễ nuôi đâu."

Bạch Vi tủi thân trợn tròn mắt. Đôi mắt long lanh như nước, tựa hai quả nho nhỏ.

Blackberry trừng đôi mắt to như chuông đồng đối đầu với hai quả nho ấy chừng hai giây thì lập tức đầu hàng: "Thôi được rồi, cho cô ta ăn mấy quả trái cây vậy."

Nolan gõ nhẹ lên đầu Blackberry, nói với Bạch Vi: "Đi thôi, xuống dưới ăn chút gì đó."

Hậu sảnh tầng dưới là một phòng trà bánh rộng rãi. Không ít khách tới dự tang lễ đang ngồi uống trà chiều tại đây.

Nolan tìm một chỗ khá yên tĩnh, dẫn Bạch Vi ngồi xuống. Bên cạnh là cửa kính sát đất, ngoài cửa sổ là lá ngô đồng bị mưa quất đến lay lắt.

Trên giá bánh bày đủ các loại bánh ngọt cùng hoa quả. Bạch Vi chỉ chọn trái cây, cắn từng miếng nhỏ.

Nolan nhấp một ngụm hồng trà nóng, nói: "Nó bảo cô ăn trái cây thì cô chỉ ăn trái cây thật sao?"

Bạch Vi còn chưa kịp trả lời, Blackberry đã tha hai miếng bánh ném vào chiếc đĩa nhỏ của cô: "Cầm lấy, cầm hết đi! Con gái đúng là phiền phức."

Bạch Vi cúi đầu, khóe môi không nhịn được mà cong lên.

"Nolan, ngươi nhìn cô ta kìa! Quá đáng thật!"

Nolan liếc Blackberry một cái: "Yên nào."

Blackberry tức tối mổ thủng một lỗ trên quả dâu tây.

Ăn xong một miếng bánh, Bạch Vi khẽ hỏi: "Những câu Luke muốn hỏi... sao lại không đến hỏi tôi?"

Cô từng qua lại với những ai, vì sao lại có mặt ở dinh thự của Fisher — không ai hiểu rõ hơn chính bản thân cô. Vậy cớ gì lại bỏ gần tìm xa?

"Vốn là muốn hỏi cô." Nolan đặt chiếc cốc xuống, "Luke đi hỏi người nhà Waldorf, còn tôi thì hỏi cô."

Bạch Vi hiểu ra: "Vậy nên ngay từ đầu anh đã định thẩm vấn tôi, đúng không?"

Nolan gõ nhẹ ngón tay lên thành cốc: "Dùng từ 'thẩm vấn' không thích hợp lắm. Tôi không phải người của sở cảnh sát, không có quyền thẩm vấn; còn cô là nạn nhân, càng không cần bị thẩm vấn. Tôi chỉ muốn hỏi rõ tình hình. Nếu cô chịu hợp tác, tiến triển vụ án sẽ thuận lợi hơn rất nhiều."

"Dù sao cũng không phải lúc nào cũng có vận may thế này, người chết có thể sống lại ngay trước mặt tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!