Chương 50: Đèn tắt

Một đứa trẻ tuyết chạy mất rồi?

Bạch Vi quay đầu nhìn về phía Nolan. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Ngay giây sau, cô cảm nhận được Nolan siết nhẹ tay mình một cái.

"Chúng ta cùng đi tìm." Hắn khẽ nói.

Buổi biểu diễn trên sân khấu vẫn tiếp tục, còn họ thì nhẹ nhàng rời khỏi khán đài, bước ra ngoài lều xiếc.

Quảng trường Tùng Hồ về đêm náo nhiệt vô cùng. Vở múa rối đang đến cao trào, một đám trẻ con chen chúc vây thành vòng tròn. Tiết mục nhào lộn chui vòng lửa với hỏa long chiếm nửa quảng trường, thỉnh thoảng b*n r* những tia lửa khiến người ta giật mình. Các xe đồ ăn đủ màu sắc len lỏi giữa các lều trại, rao bán đồ ăn vặt và đủ loại món đồ lặt vặt.

"Chúng ta nên tìm ở đâu?" Lillian biến trở lại hình dạng thiếu nữ, sốt ruột hỏi, "Chúng ta còn không biết cậu bé chạy về hướng nào."

Nolan nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Trẻ tuyết rất yếu, không chạy được xa. Giới hạn thể lực của cậu ta sẽ không vượt quá quảng trường Tùng Hồ."

"Lấy quảng trường Tùng Hồ làm phạm vi, chúng ta chia nhau ra tìm." Bạch Vi nói, "Như vậy hiệu quả hơn."

Lillian gật đầu. Cô vươn cổ nhìn quanh một vòng, chỉ về phía đông quảng trường: "Tôi qua bên đó xem thử!" Nói xong liền vội vã chui vào đám đông.

Tại chỗ chỉ còn lại Bạch Vi và Nolan.

Bạch Vi ngẩng đầu nhìn Nolan, đề nghị: "Chúng ta đi cùng đi đi. Hai người tìm chung, hiệu quả sẽ cao hơn."

Vừa nãy còn nói chia ra hành động hiệu quả hơn, chớp mắt đã biến thành hai người đi cùng mới hiệu quả.

Bạch Vi nói rất tự nhiên, mặt không đổi sắc, như thể đây là chân lý hiển nhiên.

Nolan gật đầu thuận theo: "Anh cũng nghĩ vậy."

Hai người sóng vai đi về phía đối diện của quảng trường.

Đám đông chen chúc mấy lần suýt tách Bạch Vi ra, thế là Nolan rất tự nhiên vòng tay ôm lấy cô, kéo cô vào lòng mình.

Bạch Vi đã quen với vòng tay của Nolan, vì vậy không nghĩ nhiều, chỉ ngoan ngoãn tựa vào ngực hắn.

"Anh định tìm thế nào?" Bạch Vi hỏi. Một đứa trẻ nhỏ như vậy lẫn trong dòng người tấp nập ở quảng trường Tùng Hồ, dù đã thu hẹp phạm vi trong quảng trường cũng chẳng phải chuyện dễ.

Nolan ôm Bạch Vi, thong thả len lỏi trong đám đông. Dường như hắn rất tận hưởng khoảnh khắc này, trên gương mặt không hề có chút nôn nóng tìm người, tựa như việc quan trọng nhất lúc này chỉ là cùng người trong lòng dạo bước giữa tuyết đêm.

"Anh đang lắng nghe." Hắn chỉ vào tai mình, "Anh đang phân biệt âm thanh trong đám đông. Trẻ tuyết gấp gáp như vậy, tiếng thở hẳn sẽ rất nặng."

Bạch Vi biết thính lực của Nolan khác thường, nhưng cô vẫn không khỏi nghi ngờ. Trong hoàn cảnh ồn ào như thế này, làm sao hắn có thể bắt được tiếng thở của một người? Huống chi trẻ con chạy nhảy ở đây nhiều như vậy, người thở gấp chắc chắn không ít, phân biệt thế nào đây?

Cô vô thức ngẩng đầu nhìn vào mắt Nolan, lại thấy hắn vẫn giữ vẻ nghiêm túc, chăm chú như thường, thế là nghi hoặc trong lòng cũng nhạt đi đôi chút.

Nolan luôn đáng tin cậy. Cô nghĩ.

"Vi, em nhìn kìa, cái đó có thú vị không?" Nolan nghiêng đầu nói với cô, giọng nói nhẹ nhàng vui tươi.

Bạch Vi theo ánh mắt hắn nhìn về phía trước, nơi mấy người lùn đang biểu diễn chồng người. Cô không khỏi bắt đầu hoài nghi phán đoán của chính mình — người đàn ông bên cạnh cô rõ ràng đang rất ham vui.

Nolan đợi một lúc mà không thấy Bạch Vi đáp lời, bèn vòng hai tay qua vai cô, ôm cô sát hơn một chút, nói: "Yên tâm đi, đứa trẻ tuyết đó sẽ không lạc đâu."

Bạch Vi mím môi nhìn hắn.

"Nếu đợi đến khi người trong quảng trường tản đi hết, chúng ta sẽ nhìn thấy cậu bé." Nolan dịu giọng nói, "Hoặc tệ nhất thì... đến khi trời sáng, cậu ấy cũng sẽ tự quay về thôi."

"Anh chắc chắn vậy sao?" Bạch Vi vẫn còn hơi không tin. Cô từng nghe Angelo nói trẻ tuyết mong manh đến mức nào, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể trở thành bữa ăn của chó hoang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!