Chương 49: Công diễn

Bạch Vi bước vào số 58 phố Charing, quả nhiên thấy Brian khoanh tay đứng chờ sau cửa.

Cô nhích từng bước lại gần, nhỏ giọng nói: "Tôi sẽ không để người ta bắt nạt đâu, anh yên tâm."

Hàng mày của con sói băng nguyên nhíu chặt thành một nếp.

"Tôi giỏi đánh nhau lắm mà, anh cũng biết rồi." Bạch Vi bổ sung.

Brian hừ lạnh một tiếng: "Cô nghĩ chút công phu mèo quào ấy là có thể tung hoành thiên hạ sao? Cô có biết đối phương là ai không? Càng là kẻ trông vô hại càng nguy hiểm, càng không thể trêu vào." Huống chi thân thủ của người đó chẳng hề kém hắn.

Bạch Vi thuận mắt cụp mày: "Anh nói gì cũng đúng."

"Nhưng cô vẫn định tiếp tục qua lại với tên đó, đúng không?" Brian liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của cô.

Bạch Vi rụt cổ lại, không nói tiếng nào.

Brian nhìn dáng vẻ không nên thân ấy của cô mà tức đến nghiến răng.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng: "Chẳng phải cô luôn muốn học võ sao?"

Bạch Vi kinh ngạc ngẩng đầu.

"Tôi dạy cô." Brian nói."Vậy là... Brian chịu nhượng bộ rồi?" Lillian chắp tay trước ngực, hai mắt long lanh, "Hắn ta chịu cho cô học võ thật rồi sao?"

Bạch Vi cười gật đầu.

Becky đang kẻ mày nghe vậy khịt mũi cười: "Học gì không học, lại đi học võ? Muốn đánh đàn ông chạy mất hay muốn đánh người ta gãy xương trên giường?"

Bạch Vi nghiêm túc suy nghĩ một lát — nếu cô không kiểm soát tốt sức lực quái dị này, liệu có làm Nolan bị thương không, dù sao trông hắn gầy gò đến thế.

Becky kẻ xong mày, đầy quyến rũ liếc mắt một cái, cười với Bạch Vi: "Tôi thấy mấy chuyện đứng đắn thì vẫn nên đến chỗ tôi học."

Bạch Vi ngẩn ra: "Học cái gì?"

"Cô nói xem?" Becky cười khúc khích.

Lillian kéo tay Bạch Vi, hạ giọng nói: "Kỹ thuật của Becky rất giỏi."

Rồi cô lại bổ sung: "Tôi muốn học mà cô ấy còn không chịu dạy kìa." Vẻ mặt vừa ghen tị vừa bất bình.

Bạch Vi: "......" Cô hình như đã hiểu họ đang nói đến cái gì.

Becky cười đủ rồi, bỗng ghé sát lại, thần thần bí bí nói với Bạch Vi: "Nghe nói lại có thêm một người đàn ông mắc câu rồi đấy. Hiện giờ đã có ba người, cô định dùng người nào trước?"

"Ba người từ đâu ra?" Bạch Vi ngơ ngác.

Becky bẻ ngón tay đếm cho cô: "Người số một là người cô bỏ Angelo để đi hẹn hò cùng. Người số hai cô chưa gặp, anh ta từng đến đây tìm cô, lúc đó cô không có mặt. Cũng khá đặc biệt, nuôi một con thú nuốt hồn trông giống vẹt. Người số ba là kẻ vừa chọc cho Brian nổi giận kia."

Bạch Vi nghe mà đầu óc quay cuồng, mãi sau mới phản ứng ra cái gọi là số một, số hai, số ba trong miệng Becky... đều là Nolan cả.

Cô không biết phải giải thích thế nào rằng thật ra họ đều là cùng một người.

Lillian buồn bã chống cằm: "Vậy còn lão đại Leon thì sao? Cứ thế bị bỏ rơi à?"

Becky phủ phấn lên mặt, chẳng thèm để ý: "Có gì đâu, chẳng lẽ đàn ông được phép trăng hoa, còn phụ nữ thì không được ôm trái ấp phải?"

Bạch Vi bất lực: "Tôi với Leon không có quan hệ gì cả..." Cô thậm chí còn chưa từng gặp Leon.

"Đúng đúng, tôi biết." Becky tỏ vẻ cùng chiến tuyến với Bạch Vi, "Leon tính là cái gì, Vi Vi của chúng ta đương nhiên chẳng liên quan đến hắn. Ngoài kia có khối đàn ông tốt xếp hàng dài trước tháp của Vi Vi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!