Chương 47: Moi tim

Bạch Vi lại một lần nữa đặt chân tới Torii.

Lần trước đến đây đã là giữa đêm khuya, Torii im ắng không một tiếng động. Giờ thì trời vẫn còn sớm, Bạch Vi tưởng rằng vừa bước vào cửa sẽ thấy Blackberry chí chóe kêu la, nhưng thực tế lại khiến cô hụt hẫng.

Đại sảnh vẫn tĩnh lặng như cũ, chẳng thấy bóng dáng Blackberry đâu, ngay cả người đánh xe cũng không có. Chỉ có chiếc đồng hồ cây ở góc tường lặng lẽ tích tắc đung đưa.

"Anh định dùng cách gì để loại bỏ bột truy tung trên người tôi vậy?" Bạch Vi tò mò hỏi.

Nolan dẫn cô lên lầu hai: "Rửa sạch."

Bạch Vi bán tín bán nghi — đơn giản vậy thôi sao?

"Tất nhiên, nước thường thì không rửa được," Nolan bổ sung, "Em sẽ phải chịu đựng một chút."

Khi nhìn thấy cả bồn tắm đầy thứ chất lỏng màu nâu sẫm không rõ nguồn gốc, cuối cùng Bạch Vi cũng hiểu "chịu đựng" mà Nolan nói là có ý gì.

"Tôi phải ngâm bao lâu?" Cô không nhịn được cau mày.

Nolan đặt một chiếc đồng hồ cát lên giá cạnh bồn tắm: "Đợi đến khi cát chảy hết."

"Có việc gì thì gọi tôi, tôi ở bên ngoài." Nói xong, hắn khép cửa phòng tắm lại.

Bạch Vi nghiến răng, cả người mang quần áo nhảy vào bồn.

Cô vùi toàn thân vào trong dung dịch, không chừa lại một sợi tóc nào. Thứ thuốc này mang mùi tanh mặn của biển, xen lẫn chút đắng chát, giống cỏ mộc tê, lại giống lá sen đắng ngâm nước.

Khoảng một khắc sau, cô ngẩng đầu khỏi mặt nước, thở ra một hơi dài.

Bạch Vi nhắm mắt, tìm một tư thế thoải mái rồi ngả lưng trong bồn tắm. Cô cẩn thận xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, rốt cuộc là khâu nào đã khiến cô dính phải thứ bột truy tung này?

Bột hẳn là đến từ tờ lệnh truy nã buổi sáng, chỉ là cô không hiểu rốt cuộc ai lại treo thưởng việc truy nã cô.

Những ngày gần đây, khi cô điều tra vụ mấy đứa trẻ mất tích, người có xung đột lợi ích lớn nhất với cô chính là phu nhân Morrow. Nhưng theo trực giác của Bạch Vi, lệnh truy nã này không liên quan đến bà ta.

Dòng ký ức trong đầu nhanh chóng tua ngược, bỗng dừng lại ở một khung cảnh xám xịt.

Quán rượu. Cây đinh ba.

Hẻm Nhện.

Cô đã phá vỡ một ván bạc để mang Libaza đi.

Bạch Vi chậm rãi nhớ lại mọi chuyện xảy ra trong Hẻm Nhện ngày hôm đó —

Rượu, c*n s*, máu, những tiếng cười đầy ác ý, cùng ánh mắt lạnh lẽo của tên thủ lĩnh.

Xem ra, gã thủ lĩnh ấy cũng không phải con người.

Không biết đã qua bao lâu, đồng hồ cát bên bồn tắm cuối cùng cũng chảy hết.

Bạch Vi ướt sũng bước ra khỏi bồn. Cô nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong phòng ngủ, tĩnh lặng đến lạ, không có tiếng bước chân, không có tiếng ghế xê dịch, thậm chí cũng chẳng có tiếng lật trang sách.

Do dự một lát, cô cởi bộ quần áo đã bị thuốc thấm ướt, rồi mở vòi sen.

Cô tắm qua một lượt, rửa sạch dung dịch còn sót lại trên người, rồi mặc chiếc váy lót và áo len bông mà Nolan để sẵn trên giá.

Trước khi rời phòng tắm, cô soi gương, xác nhận ngoài mái tóc còn ướt ra thì không có gì bất ổn, lúc này mới vặn tay nắm cửa bước ra.

Lúc này đã là chiều tối, phòng ngủ yên tĩnh không một tiếng động. Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tràn vào, bao phủ cả căn phòng trong sắc cam ấm áp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!