Khi ánh sáng yếu ớt của bình minh rọi qua khung cửa sổ tháp, Bạch Vi trừng mắt nhìn trần nhà rồi thở dài một tiếng.
Cô mất ngủ cả đêm.
Chỉ cần nhắm mắt lại, thứ hiện lên trong đầu là nụ hôn dịu dàng mà kiềm chế của Nolan. Nghĩ tiếp nữa, e rằng trong mộng cô sẽ không kìm được mà mạo phạm người đàn ông ấy mất.
Cô biết mình đã động lòng, nhưng lý trí lại nói với cô rằng Nolan là một màn sương mù bí ẩn — có thể nhớ, có thể thương, nhưng tuyệt đối không được chạm vào.
Bạch Vi che mặt, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.
Thế nhưng một đêm trôi qua, trái tim cô vẫn đập loạn xạ, khiến người ta bực bội.
Cô không khỏi nghi ngờ, liệu Nolan có phải cố ý hay không.
Cố ý khiến tâm trí cô rối bời, tâm tư xao động.
Mà trớ trêu thay, hắn lại có đúng thứ ma lực ấy.
Bạch Vi dứt khoát hất chăn xuống giường. Cô cầm chiếc cốc trên bàn, ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai nước.
Trong chiếc bong bóng trên bàn, bọt khí khẽ cuộn lên hai cái, con bướm xanh bị nhốt bên trong vẫy nhẹ đôi cánh về phía cô.
Bạch Vi nâng bong bóng lên, chăm chú nhìn con bướm bên trong.
Hai đêm đã trôi qua, sắc màu trên cánh bướm đã nhạt đi đôi chút, ánh lam lấp lánh cũng mờ dần.
Bạch Vi đặt bong bóng trở lại. Sau khi rửa mặt chải đầu qua loa, cô rời khỏi tháp.
Trời vẫn còn sớm, gánh xiếc vẫn chưa bắt đầu công việc. Trong sân chỉ vài diễn viên nhào lộn nằm ngồi la liệt, cùng mấy huấn thú sư mà Bạch Vi không gọi nổi tên.
Đám đàn ông này dường như chẳng hề sợ lạnh. Họ quây quần bên bức tượng trong sân giữa trời tuyết bay. Không cần lại gần, Bạch Vi cũng biết họ lại bị Sid kéo đi cá cược — chỉ là lần này không rõ đang cược chuyện gì.
"Vi, chào buổi sáng!"
Đám đàn ông đang say sưa đánh cược thấy Bạch Vi liền giơ tay chào.
Sid đang bận rộn, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Vi! Lại đây! Hôm nay có muốn đặt một ván không?"
Bạch Vi khoanh tay bước tới, nhướng mày hỏi: "Hôm nay cược gì?"
"Cược xem tối mốt buổi biểu diễn của Angelo bán được bao nhiêu vé."
Cược kiểu này cũng quá nhạt nhẽo đi? Bạch Vi cạn lời nhìn Sid.
Sid liếc mắt đã biết cô đang nghĩ gì: "Vi không biết đâu. Angelo vì buổi diễn này đã dốc hết công sức, không chỉ năn nỉ Brian mang về tảo vùng cực, mà còn mượn ông Hope đám trẻ tuyết kia. Cậu ta nói, lần này chắc chắn sẽ gây tiếng vang lớn, còn hút khách hơn cả tiết mục sư tử vàng của lão đại Leon."
"Vậy sao?" Bạch Vi thấy hứng thú. Angelo từng cho cô xem qua một phần tiết mục, cô nghĩ mình cũng có chút quyền phát biểu.
"Các anh đặt bao nhiêu?" Cô hỏi.
Sid cười híp mắt, chỉ vào chân bức tượng. Ở đó có một sợi dây xâu nhiều miếng gỗ nhỏ, mỗi miếng ghi một con số nguyên, từ 10 đến 300.
Dưới các miếng từ 10 đến 100 đều có đánh dấu, trong đó miếng 90 là dày đặc nhất.
Rạp lớn của gánh xiếc Thung lũng Vàng có 150 chỗ ngồi, người đặt 90 là nhiều nhất. Phần lớn đều cho rằng tiết mục của Angelo có thể bán được 90 vé.
Sid nói: "Lần hút khách nhất là tiết mục sư tử vàng của lão đại Leon, đã bán được 283 vé."
Tổng cộng chỉ có 150 chỗ ngồi, mà lại bán được tới 283 vé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!