Chương 43: Tâm ý

Bầu trời tựa như chiếc hộp bị mở tung, từng mảng tuyết lớn ào ạt đổ xuống.

Bạch Vi nhìn thấy những ngôi nhà xung quanh lần lượt sáng đèn, con phố vốn tĩnh lặng dần dần xuất hiện bóng người. Cư dân xách đèn lồng không biết đang xôn xao bàn tán điều gì, nhưng không ai dám lại gần người đàn ông đang nằm trong vũng máu kia.

Chẳng bao lâu nữa, người của sở cảnh sát sẽ tới.

Bạch Vi rụt đầu lại, lưng tựa vào bức tường đá trên sân thượng, thở ra một hơi thật sâu. Trước khi cảnh sát đến nơi, cô cần phải xóa sạch mọi dấu vết nơi này.

Nhưng phải làm thế nào?

Đây là lần đầu tiên cô làm chuyện như vậy. Đầu óc rối tinh, không có lấy một manh mối, chỉ có thể dựa vào bản năng mà xóa đi dấu chân của mình và những vết tích đánh nhau của hai người.

Còn sót lại gì không? Cô không biết.

Cô chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Sau khi vội vàng xử lý mọi thứ, Bạch Vi bật người nhảy sang mái nhà bên cạnh. Cô theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, trông thấy trên tầng cao nhất của Nhà hát Hoàng gia, trong một ô cửa sổ, có một bóng dáng thon thả đang nghiêng người đàn dương cầm.

Người phụ nữ vừa gõ phím đàn, vừa cất giọng ngân nga. Tiếng hát bồng bềnh, tan ra trong gió tuyết của đêm đông.

Hai người cách nhau hai tòa nhà, vậy mà trong lòng Bạch Vi lại nảy sinh một ý nghĩ hoang đường — người phụ nữ trong khung cửa kia đã nhìn thấy cô.

Gió cuốn tuyết gào thổi qua. Bạch Vi không dừng lại nữa, mấy lần nhảy vọt đã biến mất vào màn đêm.

Khác với sự náo nhiệt của quảng trường Tùng Hồ, nửa đêm trên phố Charing yên tĩnh đến lạ.

Bạch Vi lướt nhanh trên con đường ướt sũng, rất nhanh đã nhìn thấy tòa nhà thuộc về gánh xiếc Thung lũng Vàng.

Cô dừng lại cách đó năm bước.

Phần lớn đèn trong nhà đã tắt, chỉ còn chiếc đèn lồng treo nơi hiên cửa khẽ đung đưa, tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt.

Cô không muốn đánh thức những người khác. Cũng không biết phải giải thích thế nào với người trong đoàn xiếc về lý do mình về muộn.

Cô ngẩng đầu nhìn lên tòa tháp nơi mình ở. Có lẽ cô có thể biến thành một con mèo nhỏ, lặng lẽ quay về phòng ngủ.

"Vi?"

Bạch Vi giật mình, quay đầu lại thì thấy một bóng người đang tựa vào lan can trước số 58 phố Charing. Người đó đứng bất động, gần như hòa làm một với ngôi nhà cũ kỹ, đến mức ngay cả Bạch Vi cũng không hề nhận ra ở không xa mình lại có một con người sống sờ sờ đang đứng đó.

Người kia bước ra khỏi bóng tối, đi đến trước mặt cô.

Hắn hơi cau mày, quan sát cô.

"Nolan..."

Bạch Vi không kìm được sự lúng túng. Cô biết lúc này mình trông thảm hại đến mức nào — váy áo dính đầy bia mạch nha rẻ tiền và nước tuyết bẩn, tóc tai rối bù, còn vương những bông tuyết chưa kịp tan, e rằng cả cái đầu cũng chẳng khá hơn là bao.

Đáng sợ nhất là mùi c*n s* không sao tán đi được, ngay cả chính cô ngửi cũng buồn nôn.

Cô vô thức lùi lại một bước. Cô không muốn Nolan nhìn thấy mình trong bộ dạng thế này, cho dù hắn đã từng thấy cô ở những lúc tệ hại hơn.

Nolan khẽ thở dài, nhỏ đến mức không thể nhận ra: "Lạnh không?"

"Hả?" Bạch Vi ngẩn ra. Trong đầu cô đang nghĩ cách bịa một câu chuyện để đối phó Nolan, nào ngờ hắn dường như chẳng hề hứng thú với chuyện đó.

Nolan không hỏi tiếp. Hắn cởi áo khoác, choàng lên vai Bạch Vi.

Hơi ấm bất ngờ khiến cô run lên một cái, những cơ bắp tê cứng vì lạnh dần dần tỉnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!