Mùa đông giá rét ở Đa Luân khiến ngày ngắn đêm dài. Ban ngày còn chưa kịp trải ra trọn vẹn, bóng đêm đã nhe nanh giương vuốt, phô bày lồng ngực đen kịt của mình.
Đêm ở quảng trường Tùng Hồ xưa nay luôn náo nhiệt hơn ban ngày. Sự náo nhiệt ấy không chỉ dừng lại trong phạm vi quảng trường, mà còn lan tràn vào từng con hẻm nhỏ thông với nó.
Chỉ là, những con hẻm quanh co u tối này mang một kiểu náo nhiệt hoàn toàn khác với quảng trường Tùng Hồ.
Chúng kẹp giữa những dãy nhà cẩm thạch bề thế. Từ cửa hẻm hẹp hòi nhìn vào, có thể thấy những quán bar chật chội san sát nhau, tiệm thuốc lá cũ kỹ và các cửa hàng đồ người lớn nhấp nháy thứ ánh đèn lòe loẹt, dung tục.
Những cô gái mặc váy da lông ngắn đứng tựa nơi hiên quán bar, liếc mắt đưa tình với những người đàn ông đi ngang. Giữa hai ngón tay sơn đỏ chót của họ kẹp một điếu thuốc rẻ tiền, làn khói nhàn nhạt tỏa ra, mang theo thứ mùi khác hẳn vị nước tuyết của đêm đông.
Bạch Vi biết rõ — đó là mùi c*n s*.
Lấy quảng trường Tùng Hồ làm trung tâm, những con hẻm này chằng chịt lan ra, như một con nhện khổng lồ lặng lẽ phủ phục ngay khu vực phồn hoa nhất Đa Luân, chỉ đợi màn đêm đánh thức.
Vì thế, người Đa Luân gọi nơi đây là Hẻm Nhện.
Bạch Vi len lỏi trong một con hẻm nhện, nheo mắt phân biệt những tấm biển hiệu hai bên. Cô chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ đơn độc đặt chân tới đây, nhưng số phận vốn kỳ lạ như vậy — kể từ khoảnh khắc tiểu thư Waldorf qua đời, cuộc đời của cô đã rẽ sang một ngả đường không thể đoán trước.
Cô giống như một chú chim non lạc vào chiếc hộp Pandora, thu hút vô số ánh nhìn — có công khai, có lén lút.
Mỗi hẻm nhện không thông thẳng một mạch, trong hẻm lại chia ra vô số hẻm nhỏ, chồng chéo lên nhau, rất dễ khiến người ta lạc lối.
Bạch Vi rẽ qua một ngã rẽ, dừng lại phân biệt phương hướng. Bên cửa kính trưng bày bên trái, một gã đàn ông trang điểm đậm dựa người vào, nụ cười quyến rũ thổi ra một vòng khói về phía cô: "Nhóc con, vào đây dạo chơi chút không? Giảm giá cho cô."
Bạch Vi liếc nhìn những món đồ trưng bày tr*n tr** trong tủ kính, lại nhìn sang vùng bụng trần đeo vòng thép của gã đàn ông, rồi không nói một lời, quay đầu đi thẳng.
Đi được vài bước, cô lại quay trở lại. Dưới ánh mắt dò xét của hắn, cô hỏi: "Quán bar Đinh Ba ở đâu?"
Gã đàn ông lại thổi ra một vòng khói, tay cầm điếu thuốc chỉ về phía sâu trong hẻm: "Đi tiếp, đến ngã rẽ đầu tiên thì rẽ trái."
"Cảm ơn."
Hắn nhướng mày:
"Cô định đến Đinh Ba à?"
"Đi một mình sao?"
Bạch Vi không đáp.
Gã đàn ông cười một cách khó hiểu, buông một câu bằng thổ ngữ mà Bạch Vi nghe không hiểu.
Cô cũng chẳng buồn để tâm, trực tiếp đi về hướng quán bar Đinh Ba.
Đinh Ba ẩn mình ở góc khuất nhất, ít gây chú ý nhất trong Hẻm Nhện. Bạch Vi đứng trước cửa quán, nhìn chằm chằm tấm biển hiệu lắc lư sắp rơi một lúc lâu, rồi đẩy cửa kính bước vào.
Mùi cồn nồng nặc trộn lẫn với c*n s* và những thứ mùi hăng cay không rõ tên khác ập thẳng vào mặt.
Bạch Vi thích ứng với ánh sáng, tiếp tục đi vào trong.
Đây là thiên đường của bọn nghiện rượu và con bạc. Nghe nói gã tùy tùng của bá tước Buck là khách quen của Đinh Ba, từ khi làm hỏng việc mà bá tước giao phó, hắn bị đuổi khỏi dinh thự, lưu lạc nơi Hẻm Nhện.
Vào đêm tuyết ấy, khi chiếc xe ngựa đột ngột đứng yên giữa quảng trường, có lẽ chỉ người hầu trên xe mới có thể nói cho Bạch Vi biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng muốn tìm được một người trong quán bar cá mè một lứa thế này, quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Bạch Vi len qua từng bàn rượu, dưới ánh đèn mờ mịt nhận diện từng gương mặt lúc ẩn lúc hiện. Cô tìm rất chăm chú, bất giác đã tiến sâu vào trung tâm quán bar.
Đi thêm chút nữa, chính là địa bàn của dân cờ bạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!