Chương 40: Bắt giữ

Angelo vẫn giữ vẻ cảnh giác, trừng mắt nhìn Bạch Vi, đồng thời âm thầm chuẩn bị tinh thần để có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.

"Bươm bướm gì chứ?" Hắn căng thẳng che chặt cổ áo, "Tôi không biết."

Bạch Vi vòng qua Angelo, đi đến cỗ xe phía sau lưng hắn. Cô ngẩng đầu quan sát cỗ xe một lúc lâu, lại đi vòng quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở vị trí ghế lái. Cô nhấc váy, nhẹ nhàng nhảy lên ghế.

Angelo run run nói: "Vi, bình tĩnh đã. Cô có đánh tôi cũng được, nhưng đừng có tháo cỗ xe, tôi chỉ còn chừng này rong biển cực địa thôi..."

Bạch Vi chẳng buồn để ý đến Angelo. Cô ngồi trên ghế lái, tưởng tượng dáng vẻ thường ngày của Angelo khi chờ trên xe. Ban đêm nhiệt độ thấp, tuyết lại dày, để tránh gió tuyết nhiều nhất có thể, người ngồi ở ghế lái thường theo phản xạ mà nghiêng người sát vào mái xe. Thế là Bạch Vi bắt chước thói quen của hắn, cô khoanh tay, hơi khom lưng, thu mình vào dưới mái xe.

Vừa co người lại, tầm nhìn lập tức thấp xuống đôi chút, tiếng gió bên tai cũng nhỏ đi. Mùi biển đặc trưng của cỗ xe rong biển ập thẳng vào mặt.

Trong mùi tanh mặn nhè nhẹ ấy, phảng phất xen lẫn một tia hương hoa mơ hồ.

Bạch Vi lần theo mùi hương mong manh tưởng như sắp tan biến ấy, cuối cùng tìm thấy trong khe hở nơi mái xe tiếp giáp với thùng xe có một con bướm xanh bé xíu.

Con bướm xanh thận trọng đậu trong khe, đôi cánh khẽ khàng lay động.

"Vi?" Angelo nghi hoặc tiến lại gần.

"Suỵt." Bạch Vi không quay đầu, giơ ngón trỏ ra hiệu im lặng với hắn, "Đừng làm nó hoảng sợ."

"Cái gì thế?"

Bạch Vi không đáp, chỉ khẽ hất cằm, ra hiệu Angelo tự nhìn.

"Bươm bướm à?" Angelo há hốc miệng, "Thật sự có bươm bướm kìa."

"Anh có thể giúp tôi bắt nó không?" Bạch Vi hạ giọng hỏi.

Angelo xoa tay, vẻ mặt đầy hứng khởi.

"Đừng làm nó bị thương." Bạch Vi lại dặn dò.

Angelo cười cười: "Yên tâm."

Chẳng thấy Angelo làm động tác gì, chỉ thấy cỗ xe bỗng nhiên đổi khác. Thân xe vốn đứng yên bắt đầu chậm rãi nhúc nhích như mạch đập. Khe hở giữa mái xe và thùng xe thu hẹp lại bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cho đến khi hoàn toàn khép kín. Con bướm lạc đàn kia cứ thế bị nuốt trọn vào trong thân xe.

Đến lúc này, Bạch Vi mới thật sự cảm nhận rõ cỗ xe rong biển này là một sinh vật sống.

Một lúc sau, chỗ vừa nuốt con bướm phồng lên thành một ụ nhỏ. Ụ ấy trông như một bọt nước biển đông lại, "bộp" một tiếng tách khỏi thân xe, lơ lửng rơi vào tay Bạch Vi.

Bạch Vi cẩn thận nâng bọt khí ấy lên, chăm chú ngắm nhìn con bướm xanh nhỏ xinh nằm bên trong.

Sinh vật bé nhỏ này dường như vẫn chưa nhận ra mình đã trở thành con mồi.

"Vi, cô tìm con bướm này làm gì?" Angelo tò mò thò đầu lại gần. Rõ ràng hắn đã quên sạch nỗi bực bội vì bị cho leo cây.

Bạch Vi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh nói lúc tối anh đứng chờ tôi ở cửa bên trái Nhà hát Hoàng gia suốt cả đêm. Anh chắc là giữa chừng không rời đi, cũng không hề chợp mắt chứ?"

Angelo nhìn Bạch Vi đầy khó hiểu: "Tôi lái cái cỗ xe to đùng thế này thì đi đâu được? Ngủ gật ư? Đùa sao, trời lạnh thế này tôi ngủ nổi à?"

"Vậy tức là anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cửa chính của Nhà hát Hoàng gia?"

"Đương nhiên."

"Thế tại sao lúc vở opera kết thúc, tôi từ trong nhà hát đi ra, anh lại không gọi tôi?"

Angelo chợt sững người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!