Chương 39: Xe ngựa

Lò sưởi trong căn phòng nhỏ của tháp vừa mới được nhóm lên, từng cụm lửa cam nhỏ tí tách nhảy múa trên đống củi. Chiếc ấm nước trên bàn khe khẽ réo vang, trong bụng ấm là dòng nước sôi trào cuồn cuộn.

"Trà đen được không?" Bạch Vi mở một túi trà.

Becky vắt chân ngồi trên ghế gỗ: "Có rượu không?"

Bạch Vi bất lực liếc cô ta một cái, không nói gì.

Becky khúc khích cười: "Thế thì cho tôi một cốc nước vậy."

Bạch Vi rót nước sôi trong ấm vào cốc, đưa cho Becky, rồi lại tự rót cho mình một cốc khác, thả túi trà hoa hồng vào.

Becky chống cằm nhìn Bạch Vi: "Trước khi đến đây, cô hẳn là một tiểu thư quý tộc được nuông chiều nhỉ?"

"Hử?" Bạch Vi đang dùng thìa khuấy trà.

"Tôi ngửi ra được." Becky nhíu mũi, thở dài, "Cái vẻ tao nhã và chừng mực ăn sâu trong xương cốt ấy."

Cô gái với mái tóc đen trước mặt có tấm lưng thẳng tắp, cần cổ cao mềm mại, từng cử chỉ đều toát lên sự giáo dưỡng. Bản thân cô không tự nhận ra, nhưng Becky thì biết rõ — khí chất và phong thái như vậy chỉ có thể được mài giũa qua năm tháng dài đằng đẵng, nhờ giáo dục và rèn luyện nghiêm cẩn mới hòa vào cuộc sống một cách tự nhiên, trở thành bản năng.

Một căn nhà đơn sơ hay chiếc váy đã sờn gấu đều không thể che giấu được điều ấy.

Huống chi lúc này, cô gái còn khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, bờ vai và chiếc cổ thanh tú cùng dáng vẻ đoan trang rạng rỡ.

Chiếc váy tôn người, còn người làm váy thêm đẹp.

"Quý ngài đưa cô về vừa rồi là người yêu của cô, đúng không?" Becky hỏi.

Bàn tay đang cầm thìa trà của Bạch Vi khựng lại, hai giọt nước b*n r* khỏi cốc.

"Anh ấy là bạn tôi." Giọng Bạch Vi nhàn nhạt.

"Bạn à?" Becky nhướng mày, "Sao bạn bè của tôi chẳng ai nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như thế nhỉ?"

Hàng mi Bạch Vi rũ xuống, không đáp.

"Chỉ là bạn bình thường thôi sao?" Becky l**m môi, "Nếu cô không cần, vậy thì tôi ra tay trước đấy nhé?"

Bạch Vi căng người theo phản xạ, lập tức ngẩng đầu lên.

Becky bật cười tinh quái: "Thấy chưa, không nỡ rồi."

"Cô thích anh ấy." Becky nói chắc nịch.

"Đừng nói bừa."

"Chậc, người trẻ tuổi." Becky lắc đầu, "Nếu là tôi có tình cảm song phương với một quý ông anh tuấn thế này, tôi đã chẳng dây dưa do dự như cô."

"Nếu là tôi, đêm nay tôi đã không về rồi." Becky cười hì hì, "Dù sao thì cũng phải ngủ với anh ta trước đã."

Tim Bạch Vi khẽ run lên, không kìm được mà nhớ tới giấc mộng xuân từng có ở Torii. Cô trong mơ táo bạo vô cùng, chẳng còn chút rụt rè nào, còn Nolan thì dịu dàng, tiết chế, kiên nhẫn để mặc cô làm càn.

Giấc mộng ấy chân thực đến mức ngay lúc này, cô vẫn còn nhớ được nhiệt độ nóng bỏng của người đàn ông ấy, cùng những đường nét cơ bắp gọn gàng, rắn rỏi.

Dừng lại. Không được nghĩ nữa.

Bạch Vi quay mặt đi: "Cô nói cô đến để kể cho tôi chuyện xảy ra vào đêm đứa trẻ bị lạc. Tối hôm đó, cô đã thấy gì?"

"Ồ..." Becky đang hào hứng liền cụt hứng, hạ chân xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!