Chương 37: Gặp lại

Đầu óc của Bạch Vi trở nên trống rỗng.

Tất cả sự điềm tĩnh và lanh lợi dường như đồng loạt bỏ rơi cô, đến một câu nói đùa để xoa dịu bầu không khí cô cũng không thốt ra nổi.

Sự ngượng ngập cứng đờ này bắt nguồn từ tâm tư thầm kín của cô. Cô thích người đàn ông trước mặt, thậm chí trước khi rời đi còn cả gan trêu ghẹo hắn. Cô từng nghĩ hai người cả đời này sẽ chẳng còn gặp lại, nào ngờ giờ phút này hắn lại đứng ngay trước mặt cô.

Hắn cứ lặng lẽ nhìn cô như vậy, trong đôi mắt xanh nhạt ánh lên một tia trách móc mơ hồ, như có như không.

Bạch Vi hối hận không thôi, quả nhiên mọi hành động nông nổi đều phải trả giá.

Nolan không đợi được câu trả lời của cô, nhưng cũng chẳng vội. Hắn hơi nghiêng đầu, ra hiệu:

"Tôi có thể vào trong không?"

Bạch Vi theo phản xạ né sang một bên, nhìn Nolan ung dung bước vào phòng riêng của mình.

Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn ba chân một lát. Trên bàn chỉ có một chiếc cốc đựng trà nóng, mấy chiếc còn lại đều úp ngược.

"Tôi ngồi ở đây được chứ?" Nolan quay sang nhìn cô, giọng điệu ôn hòa hỏi.

Bạch Vi vội xua tay: "Không không không, anh cứ ngồi."

Nolan cũng chẳng khách sáo, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế khi nãy Bạch Vi từng ngồi.

"Em không ngồi sao?" Hắn dịu dàng nhìn cô.

Bạch Vi sững người một chút, rồi bước tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nolan. Hai chiếc ghế sát nhau đến mức cô thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn. Tối nay hắn dùng nước hoa nam, mùi trà bá tước thoang thoảng dễ dàng len vào cánh mũi cô, rồi quẩn quanh nơi lồng ngực mãi không tan.

Trên sân khấu đang hát gì cô hoàn toàn không nghe thấy. Nhịp tim loạn xạ chẳng sao khống chế được.

Không thể như vậy. Bạch Vi thầm nhắc nhở bản thân, không thể để Nolan nhận ra điều gì. Thế là cô lặng lẽ dùng cổ chân móc lấy chân ghế, định kéo chiếc ghế ra xa hắn một cách kín đáo.

Cô móc hai lần, ghế không nhúc nhích. Cô âm thầm tăng thêm lực, vậy mà ghế vẫn bất động. Cô thầm oán thán, sức mình đâu đến nỗi yếu như thế.

"Vi." Nolan bỗng nghiêng người lại gần.

"Hả?" Bạch Vi quay đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt hắn.

"Sao em lại móc ghế của tôi?" Trông hắn có vẻ rất khó hiểu.

Đầu Bạch Vi như nổ tung. Cô theo phản xạ cúi xuống nhìn chân ghế, phát hiện mình chẳng hề móc nhầm mà là không biết từ lúc nào Nolan đã duỗi một chân ra, móc lấy ghế của cô, khiến cô không sao nhúc nhích được.

Ngẩng đầu lên lần nữa, cô liền rơi thẳng vào đôi mắt tươi cười của hắn.

"Vi, tôi đáng sợ lắm sao?"

Bạch Vi lập tức lắc đầu: "Tất nhiên là không..."

"Vậy sao em cứ luôn muốn tránh xa tôi?" Nolan khiêm tốn hỏi.

Bạch Vi nghẹn lời. Cô cũng không muốn, nhưng... nhưng Nolan biết quá nhiều rồi. Hắn nhìn thấu mười tám năm ngắn ngủi và tẻ nhạt của cô, tận mắt chứng kiến khoảnh khắc cô như u hồn tái sinh, biết rõ vụ án Kẻ mổ bụng liên hoàn mà cô bày ra, thậm chí còn từng thấy cả bản thể của cô.

Nolan gần như biết tất cả mọi chuyện liên quan đến cô.

"Nolan, tôi là hung thủ giết người thứ tám." Bạch Vi nghiêm túc nói, "Kẻ mà anh nhận ủy thác để tìm ra có khi chính là tôi."

"Tôi biết." Nolan đáp.

"Tôi là hung thủ." Bạch Vi nghi ngờ hắn chưa nghe rõ, bèn nhấn mạnh thêm lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!