Chương 36: Bươm bướm

Bên trong Nhà hát Opera Hoàng gia là ánh đèn rực rỡ chói lòa, phần lớn khách mời đã yên vị.

Vở opera còn chưa bắt đầu, dàn nhạc trên sân khấu đang tấu lên những giai điệu dịu dàng, êm ái. Âm nhạc hòa quyện cùng những lời thì thầm và tiếng cười khẽ trong khán phòng, khiến nơi đây giống như một buổi tụ họp nửa đêm đầy nhã nhặn. Ngay cả không khí cũng phảng phất vẻ lười biếng, thư thái.

Bạch Vi xách gấu váy, đối chiếu con số trên vé để tìm chỗ ngồi của mình. Cô tìm một lúc lâu, nhưng vẫn không thấy vị trí ấy trong đại sảnh.

"Thưa tiểu thư, tôi có thể giúp gì không?" Một người hầu tiến lại, khẽ cúi mình.

Bạch Vi hơi ngượng ngùng: "Có vẻ như tôi không tìm được chỗ ngồi của mình."

"Cho phép tôi xem thiệp mời của cô." Bạch Vi đưa tấm vé qua.

Người hầu mỉm cười: "Chỗ ngồi của cô không ở đây. Xin mời đi theo tôi."

Bạch Vi theo người hầu, bước lên cầu thang xoắn ở một bên đại sảnh. Càng đi lên cao, lòng cô càng thấp thỏm. Những lô ghế phòng riêng ở phía này đều dành cho những người ở địa vị cao — ngay cả tử tước Waldorf cũng chưa từng có vinh dự được ngồi tại đây.

Sao Brian có thể kiếm được loại vé như vậy? Tấm vé này căn bản không phải của Brian, càng không thể là dành cho cô!

Người hầu dừng lại trước một phòng riêng, khẽ cúi mình: "Đến rồi, thưa tiểu thư."

Bạch Vi cứng người đứng tại chỗ. Những phòng riêng thế này thường không chỉ dành cho một người mà là cả gia đình quý tộc cùng đến hay quý ông đi cùng bạn đồng hành nữ. Người trong phòng có lẽ còn chưa biết rằng tấm vé này đã vô tình rơi vào tay cô. Nếu họ nổi giận, cho rằng cô là kẻ trộm thì phải làm sao?

Bạch Vi đang vắt óc nghĩ lời biện minh thì người hầu không hề báo trước đã bất ngờ kéo rèm phòng riêng ra.

Tim cô thót lên, lời ngăn cản còn chưa kịp thốt ra.

Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, trái tim treo lơ lửng của cô mới chậm rãi hạ xuống, bởi trong phòng không có một ai.

"Mời vào." Người hầu nói.

Bạch Vi khẽ hỏi: "Xin hỏi... trong phòng còn ai khác không?"

Người hầu lắc đầu: "Không có, thưa tiểu thư. Phòng này chỉ có mình cô."

Bạch Vi âm thầm thở phào.

"Cảm ơn." Cô mỉm cười nói với người hầu.

Người hầu lui ra. Bạch Vi bước lên tấm thảm trong phòng, tiến vào bên trong. Phòng riêng không lớn, chỉ có một chiếc bàn ba chân mạ vàng và hai chiếc ghế tựa bọc nhung. Trên bàn là chén tách được úp ngay ngắn, không hề có dấu vết đã từng sử dụng.

Phòng đối diện trực tiếp với sân khấu, tầm nhìn cực tốt. Chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu cấp bậc của phòng này cao đến mức nào, và cũng dễ dàng tưởng tượng ra người có thể đặt được nó hẳn phải có địa vị vô cùng tôn quý.

Vậy rốt cuộc, chủ nhân ban đầu của phòng riêng này là ai? Và vì sao tấm vé thượng hạng ấy lại bị kẹp trong cuốn truyện cổ tích cũ kỹ kia?

Bạch Vi không có câu trả lời, cũng không định truy tìm nguyên do. Đã đến đây rồi, chi bằng cứ yên tâm ngồi xuống thưởng thức vở opera này.

Cô ngồi xuống, tự rót cho mình một ly. Trong bình cao cổ là trà hoa hồng, hương thơm thoang thoảng, ngọt dịu mà không gắt, vừa vặn đến hoàn hảo. Đột nhiên, dàn nhạc trên sân khấu ngừng chơi, cả khán phòng lập tức trở nên lặng phắc.

Chỉ trong chốc lát, tiếng cello trầm thấp vang lên, âm thanh như dòng nước chảy, buồn bã và nặng nề. Giữa tiếng đàn ấy, màn sân khấu chậm rãi kéo sang hai bên.

Bạch Vi bất giác ngồi thẳng lưng, chăm chú nhìn về phía sân khấu.

Cô đã nghe qua về vở kịch này. 'Hồ Điệp Phu Nhân' là một câu chuyện bi thương kể về một nữ ca sĩ đem lòng yêu một quý tộc, để rồi bị nhẫn tâm ruồng bỏ. Khi đã công thành danh toại và cưới được người vợ danh giá, vị quý tộc ấy vẫn không quên mối tình đầu chốn phong trần, nên tìm đến nữ ca sĩ lần nữa. Nhưng lần này, hắn không phải để nối lại duyên xưa, mà để mang đứa con của họ đi. Vì muốn con có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nữ ca sĩ buộc phải đồng ý.

Bạch Vi bất giác nhớ đến truyền thuyết về La Llorona. 'Hồ Điệp Phu Nhân' và La Llorona đều phải chịu sự phản bội và ruồng bỏ giống nhau, và kết cục của họ cũng khiến người ta không khỏi thở dài: La Llorona trong cơn mất kiểm soát đã g**t ch*t chính đứa con của mình, rồi dành cả quãng đời còn lại để tìm kiếm đứa trẻ đã chết; còn 'Hồ Điệp Phu Nhân' sau khi tiễn con đi đã u uất khôn nguôi, chẳng bao lâu sau liền treo cổ tự vẫn.

Họ đều bị người mình yêu nhẫn tâm vứt bỏ.

Họ đều mất đi đứa con của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!