Khi ba người trở về số 58 phố Charing thì trời đã xế chiều.
Vừa xuống xe ngựa, Bạch Vi liền đi thẳng tới trung đình — nơi tổ nhào lộn sinh hoạt. Việc gặp Luke hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, càng không ngờ rằng vì vụ án Kẻ mổ bụng mà cậu suýt nữa đã không thể tiếp tục làm điều tra viên.
Thực ra, cô đáng lẽ phải nghĩ tới điều đó. Ngay từ khoảnh khắc cô vô tình hay hữu ý dẫn dắt Luke đưa manh mối về phía Fisher, số phận như thế của cậu đã sớm được định sẵn. Không thể phủ nhận, cô đã lợi dụng viên điều tra trẻ ấy.
Cậu là người tốt, và thứ cô lợi dụng chính là sự lương thiện cùng chính trực của cậu. Bạch Vi biết mình không phải người tốt, nhưng cô không muốn thấy một người tốt lại rơi vào kết cục như vậy. Cô muốn dùng chút sức mọn của mình để giúp Luke một tay.
Đó là món nợ cô thiếu cậu.
Giúp thế nào đây?
Cô xoa xoa thái dương. Trước mắt, cứ giúp Luke tìm đứa trẻ đã. Cô định hỏi thăm tổ nhào lộn trong đoàn xiếc, biết đâu sẽ moi ra được vài manh mối hữu ích. Phòng của tổ nhào lộn nằm ở tầng thấp nhất của trung đình, nơi có đại sảnh rộng nhất trong toàn bộ tòa nhà, thuận tiện cho các thành viên luyện tập bất cứ lúc nào. Cửa phòng của tổ nhào lộn quanh năm mở rộng, người ra vào tự do, rất tùy ý. Vì thế, Bạch Vi cứ thế bước thẳng vào.
Vừa đặt chân vào phòng, bỗng một vốc lớn cánh hoa hồng từ trên cao đổ xuống, rải đầy lên đầu và mặt cô. Cánh hoa quá nhiều, phấn hoa dày đặc sộc thẳng vào cổ họng, khiến Bạch Vi sặc mạnh, ho đến rưng rưng nước mắt, ngẩng đầu nhìn cậu thiếu niên đang xách giỏ hoa.
Cậu bé chừng tám chín tuổi với đôi mắt xanh biếc, mặc bộ đồ nhào lộn liền thân màu trắng bó sát. Cậu treo ngược mình trên sợi dây nylon thả từ trần nhà, cười hì hì nhìn Bạch Vi, ngây thơ và lãng mạn đến lạ.
Ở một góc phòng, có người bật cười: "Ha, có người vào giúp chúng ta làm thử nghiệm rồi. Hoa trong giỏ phải bớt đi chút, kẻo làm khán giả sặc mất."
Bạch Vi lau đi giọt nước mắt do ho mà trào ra, vừa ngẩng lên đã thấy người thợ khéo tay Angelo đang xắn tay áo đứng dựa tường, nở nụ cười toe toét với cô.
"Lại gặp nhau rồi, Vi." Angelo bước tới, đưa cho cô một chiếc khăn tay. "Lau đi, kẻo lát nữa đến tai Sid lại thành chuyện Angelo làm Vi khóc thì khổ."
Bạch Vi nhận lấy khăn, ngạc nhiên hỏi: "Anh làm việc ở tổ nhào lộn à?"
"Sao, cô tưởng tôi nên ở tổ đạo cụ vá vá khâu khâu cho mấy cô bé múa à?" Angelo hừ mũi một tiếng. "Cô coi thường tôi quá rồi đấy."
Bạch Vi mím môi, nhưng vẫn không nén nổi khóe môi cong lên.
"Tặc, cái vẻ mặt đó là sao?" Angelo trừng mắt. "Đứng yên đấy, mở to mắt mà xem!"
Hắn chạy nhanh tới bức tường bên cạnh, thao tác liên hồi trên bảng công tắc. Ngay sau đó, từ trần nhà có mấy chiếc vòng tròn cao nửa người hạ xuống. Các vòng chồng lên nhau, lắc lư như bọt nước.
Cậu thiếu niên mắt xanh reo lên một tiếng, như con cá đang bơi, trượt lên vòng tròn.
Không chỉ cậu bé, trong đại sảnh còn có không ít thiếu niên nam nữ ăn mặc giống cậu. Họ linh hoạt leo lên các vòng, vui vẻ đu đưa. Chớp mắt, cả đại sảnh hóa thành một đại dương lơ lửng — những chiếc vòng là bọt khí nơi biển sâu, còn đám thiếu niên thiếu nữ tựa như tinh linh đáy biển, giẫm lên bọt nước mà nhảy múa điệu bước vui tươi.
Angelo liếc thấy đôi mắt Bạch Vi bỗng sáng lên, không khỏi đắc ý: "Chưa hết đâu."
Nói rồi hắn lại thành thạo bấm thêm vài nút.
Theo động tác của hắn, ánh đèn trong đại sảnh "phụt" một cái tắt ngấm, thay vào đó là thứ ánh sáng huỳnh quang xanh thẫm. Thứ ánh sáng ấy như tảo biển nơi đáy sâu, từng đốm từng đốm lan ra, càng khiến cả đại sảnh trông như một đại dương bí ẩn.
"Những thứ này... đều do anh làm sao?" Bạch Vi không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Angelo cố nén vẻ đắc chí nơi hàng mày: "Chuyện nhỏ thôi."
"Angelo," Bạch Vi cười rộ lên, "Anh giỏi thật đấy."
"Đương nhiên." Angelo nhếch môi. "Kim của tôi không chỉ vá được cổ họng của Cancun, mà còn khâu ra cả một thế giới đại dương."
Hắn bấm nút cho một chiếc vòng hạ xuống trước mặt Bạch Vi.
"Cô thử sờ xem."
Bạch Vi đưa tay chạm vào chiếc vòng, kinh ngạc trước sự mềm mại của nó. Cô vốn tưởng những chiếc vòng này làm bằng kim loại, hóa ra không phải.
"Là rong biển." Angelo cười. "Leon nói muốn có một tiết mục như vậy, thế là tôi bảo Brian đi một chuyến tới biển cực địa, vớt về không ít tảo biển."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!