Chương 31: Hình mẫu

"Vi?"

Bạch Vi thu lại ánh mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ, quay đầu nhìn về phía cửa. Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, lộ ra một cái đầu nhỏ nhắn.

Là Lillian.

Bạch Vi liếc nhìn chiếc váy múa của Lillian, từng lớp xếp chồng tinh xảo như cánh hoa: "Hôm nay không có biểu diễn sao?"

"Có chứ, có chứ, nhưng tối mới lên sân khấu." Lillian tung tăng nhảy đến phía sau Bạch Vi, nở nụ cười rạng rỡ và duyên dáng.

"Vậy tìm tôi có chuyện gì?" Bạch Vi đoán. "Chẳng lẽ tên hề mà tôi tìm đã có tin tức rồi?"

Lillian lắc đầu: "Chưa đâu. Vi, có phải cô nhớ nhầm rồi không? Trong đoàn xiếc thật sự không có gã hề mà cô nói. Tôi đã hỏi từng người rồi, không có thật."

Bạch Vi khẽ cau mày. Rõ ràng cô đã nhìn thấy tên hề ấy trên sân khấu, sao lại có thể không tồn tại? Cô rất muốn trực tiếp hỏi hắn, vì sao chỉ gặp thoáng qua mà hắn lại như thể nhìn thấu được tâm tư của cô.

Thấy Bạch Vi thất thần, Lillian bèn nói thẳng mục đích: "Đoàn xiếc mới về một lô váy mới. Lão Hope bảo tôi nhắn cô cũng đi chọn vài chiếc."

Bạch Vi sững người: "Tôi có váy rồi, không cần..."

Lillian chống tay lên hông: "Cô mặc đi mặc lại có mỗi một cái váy. Làm ơn thương xót nó đi, cho nó được thở một chút, được không?"

Bạch Vi cúi đầu nhìn chiếc váy đã sờn mép vì giặt giũ quá nhiều trên người mình, vẫn quyết định lý luận thêm lần nữa: "Tôi đâu có lên sân khấu để múa, mặc đẹp thế để làm gì?"

"Vì cô có một gương mặt đẹp." Lillian túm lấy cổ tay Bạch Vi. "Gương mặt đẹp sao lại đi cùng cái váy sắp thủng lỗ chứ? Hơn nữa Love cũng đang thử váy, đám b**n th** ngoài kia đuổi mãi không đi. Cô muốn thấy Love khóc à?"

Đương nhiên là không. Điều Bạch Vi ghét nhất chính là nhìn các cô gái rơi nước mắt.

Cô theo Lillian xuống khỏi tháp, trước khi rời đi còn không quên gõ cửa tầng dưới: "Koen, tôi vào nội viện một lát, cậu giúp tôi để ý cổng lớn nhé."

Từ trong cửa, thiếu niên đáp gọn một tiếng. Lúc này Bạch Vi mới rời khỏi tháp canh.

Muốn tới nội viện phải băng qua sân trước. Tuyết trắng phủ kín khắp sân, bãi cỏ và đài phun nước đều không còn thấy rõ màu sắc ban đầu. Bức tượng ở trung tâm đài phun nước vừa thấy có người liền hào hứng xoay người lại: "Các tiểu thư xinh đẹp, làm ơn cho tôi dựa vào một chút, sưởi ấm b** ng*c mềm mại của các cô đi, tôi sắp chết cóng rồi!"

Lillian tức giận nhíu mày: "Sid, tránh ra mau! Tuyết trên tay anh rơi hết vào bộ váy mới của tôi rồi!"

Sid xoa xoa mũi, theo phản xạ định sán lại gần Bạch Vi, nhưng vừa nhìn rõ là cô thì lập tức lùi lại: "À... là tôi mắt mờ rồi, không nhìn ra là cô, Vi."

Lillian cười khúc khích: "Sao không để Vi sưởi ấm cho anh?"

Sid dang tay ôm chặt lấy chính mình: "Tôi thấy... thật ra tôi cũng không lạnh lắm." Chỉ cần nghĩ tới cái cổ họng bị xé nát của Cancun, hắn lập tức cảm thấy những bông tuyết lạnh lẽo này đáng yêu lạ thường.

"Sid." Bạch Vi mỉm cười nhìn bức tượng đang run rẩy, "Nghe nói tối qua anh lại lấy tôi ra cá cược, thắng được một khoản kha khá. Cược cái gì vậy?"

Sid chớp mắt. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn tuyệt đối không được để Bạch Vi biết họ đã cược chuyện gì.

"Ôi, trí nhớ của tôi kém thật." Hắn không biết moi từ đâu ra một nắm đồng vàng, nhét vào tay Bạch Vi. "Lại quên đưa cho cô."

Bạch Vi nhướn mày, cân thử số vàng trong tay. Trọng lượng không nhẹ, xem ra ván cược không hề nhỏ.

Cô bình thản liếc nhìn Sid đang cười gượng, rồi cất số vàng đi, quyết định sau này sẽ tính sổ với hắn.

Bạch Vi theo Lillian băng qua sân, đi vào một hành lang khác, rồi từ cầu thang ở cuối hành lang bước lên trên.

Bậc thang trải thảm mềm mại, hai bên tường treo đủ loại tranh sơn dầu. Trong mỗi bức tranh đều có một người đàn ông — những người đàn ông thuộc các thời đại khác nhau cùng thân phận khác nhau: có kẻ là kỵ binh, có người là địa chủ, có người là thương nhân, còn có vài bức quá cổ xưa, Bạch Vi cũng không phân biệt được.

Họ đều là những đời chủ nhân trước đây của đoàn xiếc Thung lũng Vàng.

Chân dung của Leon không nằm trong số những bức họa ấy. Theo lời lão Hope, Leon không thích treo chân dung mình cạnh chân dung người chết, nên vị trí lẽ ra phải treo tranh của ông đã trống trơn suốt nhiều năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!